Bệ Hạ, Thần Không Trở Về Nữa

Chương 4

09/07/2025 22:58

Không lâu sau, Cơ Uyên từ phía sau đi đến.

“Ngươi không về sao?” Y hỏi.

Ta quay đầu, thấy hắn khoác áo choàng, tóc bị gió thổi rối, trên mi còn dính bông tuyết.

Ta tiến lại gần, nhẹ giọng nói: “Bệ hạ không nên đích thân đắc tội thế gia.”

“Vậy ngươi mong trẫm làm gì? Khoanh tay đứng nhìn bọn họ cắn ngươi?” Y cau mày.

Ta khựng lại.

Cơ Uyên bỗng cười nhạt: “Ngươi làm việc cho trẫm, trẫm không thể bảo vệ ngươi, còn xứng làm hoàng đế sao?”

Ta nhìn y, thật lâu sau mới đáp: “Thần chưa từng muốn bệ hạ vì thần mà dấn thân.”

“Trẫm lại ngược lại.” Y ngẩng đầu, ánh mắt rất đỗi nghiêm túc.

“Trẫm muốn ngươi sống. Muốn ngươi không còn một mình chống đỡ mọi thứ. Trẫm muốn ở bên ngươi, cùng gánh.”

Gió thổi lạnh buốt.

Ta nhìn y thật sâu.

Rất lâu sau, ta nói nhỏ, như gió qua mành: “Đừng vì thần mà đối đầu thiên hạ.”

Y đáp: “Nếu không vì ngươi, thiên hạ ấy giữ lại để làm gì?”

Đêm ấy, ta không về phủ tướng quân.

Trở về phủ đệ mới được ban, một gian viện nhỏ phía sau cung Cảnh Thái.

Lúc rửa tay, vô tình nhìn thấy vết m/áu nơi cổ tay phải nứt ra, ta mới nhớ, hôm nay động mạnh quá, vết thương cũ rá/ch miệng.

Cưỡi ngựa suốt bảy năm, từng ch/ém hơn trăm kẻ địch, vết thương này… cũng không phải sâu lắm.

Nhưng lần nào trời trở gió, m/áu vẫn rỉ ra từng giọt.

Như một lời nhắc nhở.

Ngươi từng đ/á/nh đổi mạng sống. Nhưng không ai biết. Cũng chẳng ai ghi nhớ.

Ta đang định gọi người mang th/uốc đến, cửa nhẹ mở.

Một người bước vào.

Ánh nến nhảy nhót trên tường, phản chiếu dáng người cao g/ầy trong áo lông trắng, ánh mắt ngời lên giữa gian phòng âm u.

Là Cơ Uyên.

Ta gi/ật mình: “Bệ hạ…”

Y không nói gì, chỉ bước tới, kéo tay ta lại, nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay mình.

“Để trẫm làm.”

Y mở hộp th/uốc, tay run nhẹ khi bôi dược vào vết nứt trên cổ tay ta.

“Mỗi lần trời trở gió, ngươi lại đ/au phải không?”

Ta không trả lời. Y cúi đầu, ngón tay lạnh buốt vuốt dọc đường gân tay ta, giọng khẽ như tiếng thở: “Trẫm biết hết.”

“Bảy năm trước, mỗi lần bên ngoài có chiến báo, trẫm đều thức trắng đêm.”

“Người ta nói ngươi sớm đã ch*t ở bãi Mạc Hà. Nhưng trẫm chưa từng tin.”

“Bởi vì trong lòng trẫm biết, ngươi... còn chưa giữ lời.”

Ta nhìn y.

Y ngẩng lên, ánh mắt nhuốm sắc đỏ của lửa.

“Ngươi từng nói... chờ khi thiên hạ bình định, sẽ dẫn trẫm đến biên cương, nơi có mai đỏ nở trên tuyết trắng.”

“Ngươi chưa dẫn trẫm đi.”

Ta mím môi, một lúc sau mới nói: “…Bệ hạ, ngài còn nhỏ.”

Y khẽ cười, tựa như có lệ: “Trẫm không nhỏ. Chỉ là… trong mắt ngươi, trẫm mãi mãi nhỏ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bán Hầu phủ

Chương 6
Ta đã nhìn thấy cảnh những nương nương trong phủ đấu đá Mẫu thân từ khi lên sáu. Mười tuổi, lại chứng kiến bà nội đối đầu Mẫu thân. Mười sáu tuổi, chính Phụ thân cũng ra tay với Mẫu thân. Trong Hầu phủ này, Mẫu thân tựa bao cát cho thiên hạ trút giận, bất kỳ ai cũng muốn giẫm lên một chân. Ngay cả sự ra đời của ta, cũng là kết quả từ nửa đời kinh nghiệm đấu đá trong hậu viện của Mẫu thân. Năm mười tám tuổi, Mẫu thân vẫn chưa từng được mặc một bộ quần áo tử tế, trong căn nhà kho lạnh lẽo, bà run rẩy đưa cho ta địa khế của Hầu phủ. Rồi từ trong ngực áo lấy ra những mảnh bạc vụn nhét vào tay ta. Ta biết đó là tất cả tài sản bà dành dụm cả đời. Trước khi ra đi, Mẫu thân dặn ta hãy sống tốt trong Hầu phủ. Ta nhìn tấm địa khế nhàu nát, bước ra khỏi nhà kho. Ngoài sân, Phụ thân đang vui đùa cùng muội muội thả diều, bà nội nắm tay nương nương cười nói vui vẻ. Ngay cả những gia nhân quét dọn trong viện cũng hớn hở. Bởi hôm nay là sinh nhật muội muội, họ được thưởng năm lượng bạc. Cảnh tượng ấm áp ấy, riêng Mẫu thân ta chưa từng một lần được nếm trải. Ta cõng Mẫu thân đã nguội lạnh ra khỏi Hầu phủ, quay vào tiệm cầm đồ đem địa khế Hầu phủ đi thế chấp. Mẫu thân không còn, Hầu phủ này cũng đừng hòng có ai được ở!
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
0
Rể Chương 9