Tình Yêu Và Sự Chân Thành

Chương 19

22/07/2026 14:46

Trong phòng b/ệnh, mùi th/uốc sát trùng nồng nặc.

Tờ mờ sáng Kỳ Bạch mới được đẩy ra khỏi phòng cấp c/ứu, tôi gục bên giường anh, thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Sáng hôm sau, tôi bị đá/nh thức bởi tiếng của Tinh Tinh.

Hôm nay là cuối tuần nên Trình Tuyết Quân đã đưa con bé tới đây.

Cô nhóc chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra: "Mẹ ơi, mẹ lên giường ngủ đi."

Tôi mất một lúc mới định thần lại được, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Kỳ Bạch đang đùa nghịch mái tóc tôi.

Tôi ôm Tinh Tinh ngồi lên đùi, đôi mắt có chút sưng đỏ: "Anh thấy thế nào rồi?"

Kỳ Bạch ngoan ngoãn cử động cảm nhận thử một chút. Anh không mặc áo, quanh hông quấn lớp băng gạc dày cộm, chau mày đáp: "đ/au."

Tôi lại bắt đầu cuống quýt: "Để em đi gọi bác sĩ."

Kỳ Bạch bật cười, trên gương mặt vẫn lộ rõ vẻ yếu ớt sau khi bị thương, nhưng trong mắt lại lấp lánh ý cười: "Không cần đâu, em ở lại cạnh anh là tốt rồi."

Tinh Tinh ôm lấy cánh tay tôi: "Mẹ ơi, lúc con bị ngã đ/au, mẹ thổi phù phù cho con là con hết đ/au liền, mẹ cũng thổi phù phù cho chú đi."

Kỳ Bạch vẫn đang dán mắt vào tôi, gốc tai tôi bắt đầu nóng bừng, tôi đành lên tiếng giải thích: "Thế này không giống nhau đâu, chú bị nặng hơn con nhiều."

Tinh Tinh tựa hiểu tựa không, con bé nắm lấy tay Kỳ Bạch: "Chú ơi, không sao đâu, cháu thổi phù phù cho chú nhé, thổi phù phù xong là sẽ hết đ/au ngay thôi."

Ánh mắt Kỳ Bạch khẽ khựng lại, trong hốc mắt vằn lên vài tia m/áu. Anh đưa tay nhéo má con bé, khen ngoan.

Tinh Tinh cười bẽn lẽn, bàn tay bé xíu học theo dáng vẻ của anh, xoa xoa khóe mắt anh: "Chú không được khóc đâu nhé, cô giáo bảo nam tử hán đại trượng phu là không được rơi nước mắt đâu ạ."

Chương 15:

Kỳ Bạch thực sự suýt chút nữa đã rơi lệ, lúc này lại mím môi bật cười, cảm nhận được sự im lặng của tôi, anh hỏi: "Em bị dọa sợ rồi đúng không."

Tôi lắc đầu, quả thực vẫn còn chút bàng hoàng chưa hoàn h/ồn, nhưng thấy anh vẫn có thể nói cười như vậy: "Bây giờ đỡ hơn nhiều rồi."

Kỳ Bạch vươn tay, úp lòng bàn tay lên lưng bàn tay tôi như muốn vỗ về: "Biết thế ngay từ đầu cứ để anh ta đ/âm cho một nhát là xong chuyện."

Tôi trừng mắt lườm anh: "Anh đang nói linh tinh gì đấy."

Anh nhướn mày: "Cho anh ta ngồi tù thêm vài năm, ch*t rục xươ/ng trong đó, ít ra sau này em cũng được an toàn."

Giọng điệu của anh vô cùng ôn hòa. Tôi cúi gằm mặt, rất lâu sau mới thốt lên được một câu: "Cảm ơn anh."

Tôi đã muốn nói câu này với anh từ lâu lắm rồi.

Kỳ Bạch tựa như chẳng bận tâm đến những chuyện đó, anh lắc đầu: "A Đào, là anh phải cảm ơn em mới đúng."

Vừa dứt lời thì tiếng gõ cửa vang lên, Chu Minh thò đầu vào: "Anh Kỳ! Tốt quá, anh vẫn còn sống! Nghe bảo chỉ xém một phân nữa là đ/âm trúng thận rồi, làm em sợ ch*t khiếp."

Cái giọng oang oang bộc trực ấy khiến Kỳ Bạch phải dời mắt khỏi mặt tôi, anh liếc ngang anh ta một cái: "Nhỏ mồm thôi, có trẻ con ở đây đấy."

Vừa lúc có cảnh sát đến tìm tôi để điều tra lấy lời khai, tôi bèn đưa Tinh Tinh ra ngoài, nhường không gian cho bọn họ trò chuyện.

Cửa chỉ khép hờ, giọng Chu Minh loáng thoáng vọng ra: "Cô bé kia con nhà ai thế, trông đáng yêu phết."

Kỳ Bạch thản nhiên đáp: "Con gái tôi."

Xung quanh rơi vào khoảng lặng mất vài giây.

Chu Minh hít ngược một ngụm khí lạnh, dùng cái giọng điệu uất ức kiểu "anh em hết lòng với nhau, anh lại đi chơi xỏ tình anh em" mà gắt lên: "Mẹ kiếp, hồi chia tay A Đào, ngày nào anh cũng như kẻ chán sống. Là thằng nào nửa đêm nửa hôm tới quán bar vác cái x/ác đang ôm chai rư/ợu khóc rống lên đi về nhà hả? Rồi lại là thằng nào vì túc trực bên anh mà đến bạn gái cũng chẳng có thời gian đi quen hả? Giờ anh lại dám mở miệng ra bảo anh có con gái rồi? Mẹ nó, anh có còn là con người nữa không hả?"

"..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm