Phòng tắm vang lên tiếng nước chảy, rèm cửa kéo kín mít, căn phòng tối om khiến người ta không phân biệt nổi ngày đêm. Tôi cựa mình đ/au nhừ, với lấy chiếc điện thoại bên cạnh xem giờ. 11 giờ đêm ngày 16. Hóa ra tôi đã ngủ trọn cả ngày trời...

S/ay rư/ợu nặng, những chi tiết đêm qua tôi sớm đã không nhớ nổi. Chỉ nhớ, Giang Vọng trên giường... rất lợi hại... Còn hùng mãnh hơn cả tưởng tượng! Chỉ có một điều khiến tôi không hiểu. Tại sao cả phía trước lẫn phía sau tôi đều có cảm giác? Dù cũng khá là thoải mái...

Nhớ lại những tiếp xúc thân mật của hai người, mặt tôi đỏ bừng. Chỉ cảm thấy cả người nóng ran, cuối cùng lặng lẽ trùm chăn kín đầu. Tim đ/ập chậm dần, nghĩ về giấc mơ kỳ quái ban nãy, tôi giơ tay phải lên xem kỹ.

Trên cổ tay, hai đóa hoa lăng tiêu đỏ thẫm nở rộ, nốt ruồi son nhỏ xíu đóng vai nhụy hoa, hòa làm một với hình xăm. Hai nốt ruồi này vốn là bẩm sinh hay do vết rắn cắn để lại, tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa.

Thực ra tôi không thích xăm hình, chỉ tại trong nhà có kẻ bắt chước. Lý Tú Liên sinh thằng bé tên Tống Diệu. Nó bắt chước cách nói chuyện và phong cách ăn mặc của tôi đã đành. Cuối cùng đi/ên cuồ/ng đến mức thấy nốt ruồi son trên tay tôi, nó cũng chạy đi xăm hai cái y chang chỗ đó.

Đến đây dù tính khí tốt thế nào tôi cũng không nhịn nổi, tức gi/ận đi xăm hình rồi dọn vào ký túc xá. Trừ khi có việc, còn không tôi tuyệt đối không về nhà. Tính ra đã lâu lắm tôi chưa gặp nó.

Điều khiến tôi bất ngờ hơn, Tống Diệu lại dính dáng đến Giang Dã.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm