Ta dừng lại tại một thung lũng thợ săn bỏ hoang cách thành ba mươi dặm, nơi địa thế dễ thủ khó công, "Cứ an gia ở chỗ này."

Cố Ngôn kh/inh miệt nhìn căn nhà gỗ rá/ch nát: "Nương, chỗ này còn rá/ch hơn nhà cũ của chúng ta."

"Đó là hiện tại." Ta vung tay lên, khởi động chế độ cuồ/ng nhân xây dựng cơ bản. Vật tư trong không gian cuối cùng đã có đất dụng võ.

Ngày thứ nhất: Lắp ráp xong tổ máy phát điện năng lượng Mặt trời, trải đệm sưởi điện, trong nhà ấm áp như mùa Xuân.

Ngày thứ hai: Lắp đặt cửa sổ kính chống đạn, gia cố tường rào, kéo lưới điện cao áp.

Ngày thứ ba: Dựng nhà kính giữ ấm, trồng các loại rau ngắn ngày như cải trắng, khoai tây, và cả dâu tây.

Ngày thứ tư: Ta từ không gian lấy ra gia vị lẩu.

Khi mùi lẩu thơm lừng bay khắp sơn cốc, Cố Thành - lúc này mặt đã hết sưng, khôi phục lại dung mạo tuấn dật tuyệt trần, đang bổ củi liền dừng động tác.

Hắn nhìn ta và lũ trẻ quây quần bên nồi tranh nhau gắp th!t, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều.

Nhưng hắn vẫn không dám nhận con. Vì hắn là "kẻ đào ngũ" - thực chất là bị h/ãm h/ại, mang trên mình oan khuất, sợ liên lụy chúng ta.

Hắn hiện tại chỉ là một người làm công gọi là Ách thúc (chú c/âm).

Nhưng bức màn mỏng này, rất nhanh sẽ bị ta chọc thủng.

7.

Phiền phức luôn tự tìm đến cửa.

Tên Phó tướng phản diện đã h/ãm h/ại Cố Thành, nghe tin Cố Thành chưa c.h.ế.t, còn mang theo một đống vật tư trốn trong sơn cốc, liền dẫn theo năm trăm tinh binh đuổi g.i.ế.c tới.

Đồng thời kéo đến, còn có Cố lão thái cùng gia đình vẫn luôn như ám h/ồn không tan - làm kẻ dẫn đường cực kỳ hăng hái.

"Người bên trong nghe rõ! Giao nộp tên phản đồ Cố Thành! Giao nộp vật tư! Sẽ để các ngươi toàn thây!" Phó tướng cưỡi ngựa, cực kỳ ngang ngược kiêu căng.

Cố lão thái bên cạnh gào thét: "Kiều Hoan! Đồ tiểu tiện phụ! Lần này ngươi chắp cánh cũng khó thoát!"

Năm trăm tinh binh đấy. Sắc mặt Cố Thành tái mét, hắn cầm lấy thanh đoạn đ/ao, chuẩn bị xông ra tự nộp mạng để đổi lấy sự sống cho chúng ta.

"Đưa các hài t.ử đi... Địa đạo..." Lần đầu tiên hắn mở miệng nói chuyện, giọng khàn đặc.

Ta vươn một tay đặt lên vai hắn, ấn hắn ngồi lại ghế, "Chạy cái gì mà chạy?"

Ta thong thả lắp một mũi tiễn lửa vào cây nỏ hợp kim, "Phu quân, nếu chàng đã trở về, vậy những món n/ợ này, chúng ta sẽ cùng nhau tính toán."

Cố Thành kinh ngạc nhìn ta: "Nàng... nàng biết ta là..."

"Nói thừa! Ta còn biết chàng có một nốt ruồi trên m.ô.n.g nữa kìa." Thật ra là Cố Ngôn đã nói cho ta biết. (Ủa, chương trước bả nói rõ rồi mà, còn nói không phụ trách hàn gắn cha con. Tác giả bị lẫn rồi à?)

Ta đi đến tường rào, cầm lấy chiếc loa phóng thanh. Đúng vậy, ta cũng có thứ này: "Lũ tôn t.ử bên dưới nghe đây, muốn c.h.ế.t thì cứ tiến lên một bước!"

Phó tướng cười lớn: "Chỉ dựa vào vài người các ngươi? Xông lên cho ta!"

Cảnh tượng tiếp theo, đủ để được ghi vào sử sách. Đây không phải là chiến đấu, mà là một màn trình diễn tàn sát đơn phương.

Cố Ngôn và Cố Vũ điều khiển những chiếc phi cơ không người lái (drone) mà ta lấy từ không gian ra, ném xuống bình ch/áy (Molotov tự chế).

"Ầm! Ầm! Ầm!" Biển lửa ngay lập tức nuốt chửng hàng kỵ binh phía trước.

Cố Thành thấy vậy, cũng bốc ch/áy lên ý chí chiến đấu. Hắn vác thanh Mặc đ/ao hợp kim ta vừa đổi cho hắn, nhảy khỏi tường rào, xông thẳng vào trận địa địch.

Chiến Thần quy vị!

Khoảnh khắc đó, hắn không còn là Ách thúc nhẫn nhịn nữa, mà là Bắc Cảnh Chi Vương khiến kẻ địch phải kinh h/ồn bạt vía.

Về phần ta, ta dựng lên chiếc nỏ máy hạng nặng, một mũi tên một tiểu tử. Chuyên tâm điểm sát những tên chỉ huy.

Nửa canh giờ sau, năm trăm tinh binh thua tan tác.

Tên Phó tướng bị Cố Thành một đ/ao c.h.é.m đầu dưới ngựa, cái đầu lăn lóc đến chân Cố lão thái.

Cố lão thái sợ đến mức phát đi/ên, quần ướt một mảng, chỉ biết la hét: "M/a q/uỷ!"

Cố Thành vác thanh đ/ao còn đang rỏ m/áu, từng bước đi đến trước mặt Cố lão thái.

"Nương, đây là lần cuối cùng con gọi Người. Từ nay về sau, Cố Thành đã c.h.ế.t, chỉ còn phu quân của Kiều Hoan mà thôi." Nói xong, hắn vung một đ/ao c.h.é.m đ/ứt cây cổ thụ khô bên cạnh Cố lão thái, triệt để c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ.

Ngầu n/ổ trời phải không?!

8.

Sau trận chiến kinh Thiên động Địa đó, sơn cốc của chúng ta trở thành cấm địa, đồng thời cũng biến thành "Cực Lạc Cốc" trong truyền thuyết.

Oan khuất của Cố Thành được Thẩm gia dùng qu/an h/ệ rửa sạch, nhưng hắn lại từ chối trở về triều đình làm quan, mà chọn ở lại nhà, cam tâm làm trượng phu toàn thời gian chuyên lo chuyện bếp núc cho ta.

Hắn nói: "Làm Đại tướng quân nào có sung sướng bằng việc bóc tôm cho nương t.ử ăn?"

Ba năm sau.

Sơn cốc đã được mở rộng thành một tiểu thành trì. Trong nhà kính, dưa quả tỏa hương, đàn heo trong chuồng b/éo tốt tai to mặt lớn. Chúng ta không chỉ ăn uống không cần lo nghĩ cho bản thân, mà còn trở thành nhà cung cấp vật tư lớn nhất Bắc Cảnh.

Cố Ngôn đã thực sự thành lập một đội hộ vệ, nhưng không phải để tạo phản, mà là để bảo vệ thương đội của chúng ta. Hắn được người ta đặt cho biệt danh Lãnh Diện Tu La.

Cố Vũ trở thành “Tổng giám Tài chính” của ta, đưa công việc kinh doanh vươn tới tận Kinh thành, mỗi ngày đếm tiền đến mức co rút tay.

Cố Nặc trở thành danh y, tuy đôi khi vẫn thích nghiên c/ứu đ/ộc dược, nhưng chỉ dùng để đầu đ/ộc kẻ x/ấu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm