Tôi từ bỏ việc vùng vẫy, mặc cho Trần Tranh tước đoạt hơi thở của mình.
Khuôn mặt suy sụp, tan vỡ của hắn trong tầm mắt tôi trở nên thật méo mó.
Trong năm năm qua, hắn có rất nhiều khoảnh khắc mất kh/ống ch/ế.
Giây trước còn h/ận không thể hôn nát môi tôi.
Giây sau đã muốn lấy mạng tôi.
Đem đi đền mạng cho người anh sinh đôi của tôi - Cố Tuân.
Tôi buông thả cho mọi sự gh/ê t/ởm và h/ận th/ù trong lòng lan tràn, cố tình lựa những lời tổn thương nhất.
Từng câu từng chữ đ/âm thẳng vào tim hắn.
"Giả vờ thâm tình cái gì? Lúc Cố Tuân còn sống, sao không thấy anh yêu anh ấy?
"Cố Tuân h/ận không thể móc cả trái tim ra dâng cho anh! Còn anh chỉ xem anh ấy là quân cờ để đá/nh cược với ba tôi!
"Có bản lĩnh thì anh gi*t ch*t tôi đi, khuôn mặt này, mẹ kiếp, sau này anh chỉ xứng ngắm trên bia m/ộ thôi!"
...
Thỏa mãn xong miệng lưỡi, không thể tránh khỏi một trận đò/n tà/n nh/ẫn.
Tà/n nh/ẫn nhất là vào hai năm trước, ngay đêm giỗ của Cố Tuân.
Trần Tranh quệt miệng, lau đi vết m/áu đỏ tươi bị tôi cắn rá/ch, hung hăng lôi tuột tôi xuống đất.
Hắn vung cây đèn cây bằng đồng nguyên chất ở đầu giường lên, không chút do dự, nện hai nhát đ/ập nát đầu gối tôi.
Tôi cắn ch/ặt răng không để bản thân kêu la vì đ/au đớn, chỉ có nước mắt sinh lý là không thể kiềm chế chảy ướt đẫm cả khuôn mặt.
"Như thế này, cậu lại càng giống Cố Tuân hơn rồi." Trần Tranh nhấc chân đạp lên chân tôi, hung hăng nghiền mũi giày.
Tôi run lẩy bẩy, trước mắt tối sầm từng cơn, hai hàm răng không thể cắn ch/ặt được nữa, bật ra tiếng gầm gừ thê lương.
Trần Tranh ngồi xổm xuống, một tay bóp ch/ặt cằm tôi, một tay vén mớ tóc mái đã ướt sũng mồ hôi lạnh của tôi.
Rồi kéo tôi vào lòng.
Giọng mang theo tiếng khóc nức nở rủ rỉ: "Cố Tuân, anh nhớ em lắm."
Tôi co gi/ật trong vòng tay hắn.
Trần Tranh, tôi rất muốn anh...
Ch*t đi!
Nhưng giờ phút này, tôi mệt rồi.
Mệt mỏi kiệt sức trút bỏ hết thảy mọi không cam lòng cùng oán h/ận.
Dằn vặt lẫn nhau suốt năm năm, nếu như nhất định phải có một người ch*t mới có thể kết thúc.
Vậy thì để tôi ch*t là được.
Tôi mặc kệ cho khuôn mặt của Trần Tranh dần trở nên nhạt nhòa trong tầm mắt...
"Khụ khụ——"
Trần Tranh đột nhiên buông tay.
Không khí ùa vào, tôi ho sặc sụa, nước mắt nước mũi giàn giụa, một lần nữa lại chật vật thảm hại như một gã hề.
Trần Tranh lùi người rời đi, đứng bên mép giường, từ trên cao nhìn xuống tôi đang cuộn tròn thành một cục.
Giọng nói trầm khàn mà lạnh lẽo: "Mạng của cậu là do Cố Tuân c/ứu về, không được phép ch*t."
Mẹ kiếp đúng là có b/ệnh mà.
Rõ ràng vừa nãy chính hắn là người ra tay tàn đ/ộc muốn mạng tôi.
Tôi ho suýt tắt thở, mãi mới thoát khỏi nỗi thống khổ của sự ngạt thở. Chẳng màng đến bộ quần áo trên người đã không còn che đậy được gì, nằm liệt trên giường nhìn trần chằm chằm nhà.
Giọng điệu tuyệt vọng: "Trần Tranh, năm năm rồi, anh vẫn chưa chơi đủ sao? Nếu Cố Tuân dưới suối vàng biết được, chắc chắn anh ấy sẽ không muốn nhìn thấy anh như vậy."
Năm năm ở bên cạnh hắn, tôi chưa bao giờ nói một câu nào nghe giống lời an ủi như thế.
Chỉ cần hắn có n/ão, đều có thể nghe ra, tôi đã đơn phương đầu hàng, không muốn tiếp tục chống đối hắn nữa.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Trần Tranh lại đ/è người lên.
Cặp đùi thon dài săn chắc ngang ngược chen vào gi/ữa hai ch/ân tôi.
Tôi có chút ngơ ngác.
Bao nuôi tôi ngần ấy năm, Trần Tranh chỉ xem tôi là thế thân, xem tôi như kẻ th/ù đã hại ch*t Cố Tuân.
Hắn kh/inh thường việc làm đến bước cuối cùng.
Tất cả những nụ hôn, cái vuốt ve, cắn x/é hay chà đạp của hắn, đều chỉ để trút gi/ận.
Tư thế mờ ám thế này, tôi thật sự không hiểu nổi nữa.
Lẽ nào lại nghĩ ra trò mới để hànhz hạz tôi sao?
Tôi chật vật trốn lên trên.
Lại bị hắn dùng một tay ấn ch/ặt bả vai.
"Cố Đàn, trò chơi giữa tôi và cậu, bắt đầu cũng được, kết thúc cũng xong, chưa đến lượt cậu lên tiếng."
Nói đoạn, hắn bịt kín miệng tôi.
Còn thò tay đi kéo cạp quần tôi!
Tôi gi/ật mình thon thót, dùng sức đẩy hắn ra: "Anh làm cái gì vậy?"
Trong mắt Trần Tranh nhuốm màu d/ục v/ọng.
Đầu óc tôi bỗng chập mạch, nghĩ đến một chuyện chẳng hề hợp hoàn cảnh: "Sự thèm khát này của anh là dành cho Cố Tuân, hay là cho tôi?"
Liền nghe thấy giọng điệu của Trần Tranh ngập tràn vẻ tà/n nh/ẫn.
Đầu gối hắn đ/è ch/ặt lấy tôi: "Bỏ cuộc đi Cố Đàn, cả đời này của cậu chỉ có thể như vậy thôi!"