Nhưng sao chuyện này có thể xảy ra được cơ chứ?
Tôi chưa từng đăng bất kỳ bài viết nào như thế cả.
Nhìn lại vẻ đắc ý của Tô Hòa bên cạnh, tôi bỗng nghĩ đến một khả năng.
“Lật đoạn chat lên trên xem nào, chứng minh xem đây có phải là đoạn hội thoại giữa tôi và anh ta không.”
Sắc mặt của nam sinh đó lại cứng đờ thêm một lần nữa, nụ cười trên mặt gần như không thể duy trì nổi nữa rồi.
Lúc này, Tô Hòa lại nhảy chồm lên bảo vệ cho bạn trai mình.
“Dựa vào cái gì mà phải cho cậu xem ngược lên trên? Bằng chứng đã bày rõ ra rành rành trước mặt rồi mà còn không chịu nhận à?”
Tôi cười lạnh lùng: “Không cho xem hay là không dám cho xem? Trong lòng các người tự hiểu rõ nhất.”
Những người khác cũng mất kiên nhẫn đợi chờ, liên tục giục giã nam sinh đó.
Đầu ngón tay anh ta siết ch/ặt điện thoại đến mức trắng bệch, nhưng vẫn nhất quyết không chịu nhượng bộ.
Đến lúc này thì những người tỉnh táo đều nhận ra có vấn đề.
“Anh còn đứng ngây ra đấy làm gì nữa?”
“Sao không cho xem đi?”
Hứa Oánh Oánh vẫn đang ngồi vắt vẻo trên lan can, nghe vậy liền nheo mắt lại: “Cậu đừng có bảo là cậu đang lừa tôi đấy nhé?”
“Tôi…”
Anh ta mồ hôi vã ra như mưa, ánh mắt láo liên không dám nhìn thẳng.
Tôi cất lời đúng lúc: “Đương nhiên là lừa cậu rồi chứ sao nữa, không dám cho xem là vì đoạn chat bên trên là giữa anh ta và Tô Hòa. Chứ không phải với tôi, tất cả những thứ này đều do Tô Hòa dùng ảnh đại diện và biệt danh của tôi để giả mạo đấy.”
Vừa dứt lời, có thể cảm nhận rõ ràng những người có mặt tại hiện trường đều ngây người ra.
Ánh mắt đồng loạt chằm chằm nhìn về phía Tô Hòa.
“Không… không phải thế! Mấy người đừng có nghe con tiện nhân này nói nhảm! Nó đang lừa mọi người đấy!”
Bên cạnh có cảnh sát đang đứng túc trực, nghe thấy lời tôi nói liền bước đến bên cạnh nam sinh nọ rồi vươn tay ra:
“Bạn học, bây giờ phiền cậu giao điện thoại ra đây, xin hãy phối hợp.”
“Không… không được đâu.”
Nhưng cảnh sát có quyền hợp pháp để kiểm tra điện thoại, anh ấy trực tiếp đưa tay gi/ật lấy chiếc điện thoại, tự mình lật ngược đoạn lịch sử trò chuyện lên phía trên.
“Cô tên là Hòa Hòa à?”
Tôi cười khẽ một tiếng, lắc đầu.
“Tôi tên là Lâu Tâm Nguyệt, còn người bên cạnh này, bạn gái của anh ta tên là Tô Hòa, cô ta mới là Hòa Hòa.”
Đến lúc này, tất cả mọi người đều đã hiểu rõ mọi chuyện.
Tô Hòa không thể biện bạch được nữa, chỉ biết liên tục lặp lại những lời kêu oan nhạt nhẽo vô lực rằng không phải do cô ta làm.
Sự thật đã phơi bày, cố vấn học tập đứng bên cạnh chớp lấy thời cơ khi mọi người vẫn đang ngẩn người chưa định thần lại, nhanh như c/ắt lao tới, kéo tụt Hứa Oánh Oánh xuống đất.
Cô ta cũng chẳng giằng co kháng cự, vừa được kéo xuống là lập tức giống như kẻ phát cuồ/ng, lao thẳng về phía Tô Hòa.
Túm lấy mái tóc của Tô Hòa rồi đ/è đầu cô ta đ/ập mạnh xuống đất, trông đi/ên cuồ/ng dữ dội đến mức mất kiểm soát.
Vẫn còn có thể nghe rõ mồn một tiếng nghiến răng ken két đầy c/ăm phẫn của cô ta:
“Sao mày dám đối xử với tao như thế chứ hả?! Tao cho mày biết bao nhiêu là tiền! Cho mày biết bao nhiêu là lợi ích! Dẫn mày đi ăn chơi hưởng thụ! Sao mày có thể làm thế với tao!”
Những người xung quanh thấy thế vội vàng lao lên tách hai người ra, chỉ là Hứa Oánh Oánh vẫn chưa vơi đi sự tức gi/ận, miệng m/ắng nhiễu đủ mọi từ ngữ khó nghe, mái tóc bù xù, ánh mắt hung á/c tột cùng.
Cái thiết lập nữ thần thanh thuần ấy, phen này đúng là sụp đổ triệt để không còn mảnh giáp.
Còn Tô Hòa ở bên kia sau khi bị người ta kéo ra cũng hất văng hai bàn tay đang giữ mình ra.
Vừa khóc vừa cười, cũng chẳng khách khí chút nào mà gào lên đáp trả:
“Đúng thế, chính là tao đấy!”
“Thì sao nào? Ha ha, đối xử tốt với tao á? Cái gọi là đối xử tốt mà mày nói là ngày nào cũng lăng mạ đá/nh đ/ập tao đấy à? Hay là sai phái tao như sai con chó hả?”
Hứa Oánh Oánh vừa nghe Tô Hòa thốt ra những lời này, chẳng những không thấy bản thân mình có điểm nào sai, ngược lại còn cảm thấy Tô Hòa đang thách thức uy quyền của cô ta.
“Cho mày tiền vẫn chưa đủ à? Mày còn muốn cái gì nữa? Một mặt cầm tiền của tao, mặt khác lại không muốn làm con chó cho tao sai bảo, đúng là vừa muốn làm đĩ vừa muốn lập đền thờ mà! Nói cho mày biết, mày chính là cái loại tiện nhân!”
“Mày bảo tao là tiện nhân á? Tao điểm danh thay cho mày không biết bao nhiêu lần, viết hộ bao nhiêu bản kiểm điểm, mày chỉ cần há mồm là tao xông pha chăn dắt! Thế mà mày lại coi tất cả những chuyện đó là điều hiển nhiên đương nhiên cơ đấy?! Mày dựa vào cái gì mà lúc nào cũng đứng ở trên cao ra oai hả? Tao chính là muốn cho mày nếm thử cái mùi vị bị h/ủy ho/ại danh tiếng là thế nào!”
Tôi đứng ở vòng ngoài cùng của đám đông, đối với những suy nghĩ này của Tô Hòa, tôi cũng có chút bất ngờ, dẫu sao thì kiếp trước bọn họ thân thiết gắn bó như một đôi chị em tốt cơ mà.
Xem ra tình cảm này vốn dĩ cũng chỉ đến thế mà thôi.