Chồng Quê Của Tôi Là Trung Khuyển

Chương 6

25/06/2026 14:53

Sợ anh lại giặt hỏng nữa.

Tôi quyết định ra trung tâm thương mại m/ua thêm vài bộ dự phòng.

Dù sao lần này lên thành phố, Văn Xuyên cũng chẳng mang theo mấy bộ quần áo.

Tiện thể đưa anh đi dạo, chọn thêm vài bộ mới luôn.

Chứ cứ mặc mãi mấy chiếc áo polo sọc với áo ba lỗ kiểu ông chú kia thì chịu sao nổi.

Không biết anh học cách ăn mặc đó từ mấy bác trung niên trong làng hay thế nào.

Cũng may mặt đẹp gánh hết.

Thân hình lại cực phẩm.

Nếu không đã bị gu thời trang của anh dìm ch*t từ lâu rồi.

“Chúng ta đi ăn trước nhé, rồi xem phim, cuối cùng đi dạo trung tâm thương mại, được không?”

Tôi quay đầu hỏi ý kiến anh.

Mỗi lần ra ngoài cùng nhau, anh luôn thích đi sau tôi đúng một bước.

Mỗi lần muốn nói chuyện đều phải quay đầu lại.

Phiền ch*t đi được.

Tôi bảo anh đi song song với mình thì thế nào anh cũng không chịu.

Cứng đầu như một con trâu.

Chẳng hiểu mắc tật gì.

Cứ thích đi phía sau.

Văn Xuyên gãi đầu, có chút ngượng ngùng.

Ánh mắt nhìn tôi dịu dàng và thuận theo.

“Được.”

“Em nói sao thì anh nghe vậy.”

Trước mặt tôi, anh lúc nào cũng như thế.

Dịu dàng, nghe lời, chẳng bao giờ nổi nóng.

Nhưng thực ra tính cách lại vô cùng cố chấp.

Đã quyết định chuyện gì thì rất khó thay đổi.

...

Dạo gần đây khẩu vị của tôi bị anh chiều hư mất rồi.

Ăn ở ngoài lúc nào cũng cảm thấy đầu bếp nhà hàng nấu không ngon bằng Văn Xuyên.

Tôi ăn được vài miếng rồi không còn hứng thú ăn tiếp nữa.

Văn Xuyên thì chẳng hề kén chọn, món gì cũng ăn.

Anh còn tiện tay ăn sạch cả phần cơm thừa của tôi, không hề tỏ ra chê bai chút nào.

Ở nhà anh cũng như vậy.

Tôi thấy không vệ sinh nên từng không cho anh ăn.

Kết quả không cho ăn thì anh lại gi/ận dỗi.

Tôi đoán trước đây anh quen sống tiết kiệm rồi.

Dù sao anh cũng không chê, lại không lãng phí thức ăn, nên cuối cùng tôi cũng mặc kệ anh.

Ăn xong, chúng tôi đi dạo thêm vài vòng cho tiêu cơm rồi mới tới rạp chiếu phim.

Trong phòng chiếu, Văn Xuyên tò mò sờ chỗ này ngó chỗ kia.

“Nằm thế này vừa ăn vừa xem phim, thích thật đấy.”

Tôi nằm cạnh anh.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, cánh tay gần như chạm vào nhau.

Bộ phim hôm nay là một phim tình cảm lãng mạn.

Ở giữa phim có một cảnh nam nữ chính hôn nhau.

Cảnh quay cận kéo dài hơn một phút, kèm theo những âm thanh khiến người ta đỏ mặt tim đ/ập vang lên khắp rạp.

Tôi xem mà mặt nóng bừng.

Để tránh ngượng ngùng, tôi cố tỏ ra như không có chuyện gì.

Nhưng bên cạnh, yết hầu của Văn Xuyên cứ liên tục chuyển động lên xuống.

Tiếng hít thở ngày một nặng nề hơn.

Nghe như tiếng ống bễ đang kéo vậy.

Cơ bắp trên cánh tay anh căng cứng.

Nhiệt độ cơ thể cũng dần tăng lên, truyền sang người tôi từng chút một.

Tôi khó chịu dịch người ra xa.

Vậy mà anh lại vô thức dịch theo, áp sát lại gần.

Sau vài lần khó khăn nuốt nước bọt.

Anh cầm chai nước bên cạnh lên, ngửa đầu uống ừng ực.

Tôi cũng thấy cổ họng khô khốc.

Vừa cầm chai nước lên uống được một ngụm thì đã bị Văn Xuyên gi/ật mất.

Anh như người sắp ch*t khát, uống sạch không còn một giọt.

Đến cuối còn như lưu luyến mà li/ếm nhẹ miệng chai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm