Hác Dận Niên thật sự nên cảm ơn tôi.

Cảm ơn tôi đã dùng tiền của anh ấy để nuôi chính mình tốt như thế này để đến thời khắc quan trọng có thể một cước đ/á tung cửa phòng khách sạn…

Thậm chí còn có thể cầm một chai bia rỗng, 1 vs N đá/nh bại cả một đám vệ sĩ đô con.

Tôi lao vào phòng ngủ.

Bên trong, một hàng dài nam nữ người mẫu đứng ngay ngắn, Giang D/ao dựa vào cửa sổ sát đất, nhàn nhã hút th/uốc.

Còn Hác Dận Niên…

Trông anh ấy thật sự đã trúng th/uốc.

Mồ hôi túa ra trên trán, tựa vào mép sô pha, hơi thở nặng nề đầy khổ sở.

Nhìn thấy tôi, đồng tử anh ấy co rút dữ dội, giọng khàn khàn ra lệnh:

"Chạy mau!"

Buồn cười ch*t đi được.

Tôi là nam chính cơ mà, có hào quang bảo hộ.

Chạy cái gì mà chạy.

Ngay giây thứ ba sau khi tôi xuất hiện, đám kia lập tức rút sú/ng, nhưng không ngờ tôi cũng lôi ra hai khẩu sú/ng hàng thật của hệ thống cho.

Cả đám không dám manh động.

"Tao chỉ muốn đưa anh ấy đi, không muốn thấy m/áu."

"Thằng nhãi con từ đâu chui ra thế? Cầm sú/ng mà còn run tay, giả vờ cái gì?"

Giang D/ao phả ra một làn khói mỏng, bật cười chế giễu.

Cô ta nhanh chóng lên đạn, nhưng ngay giây trước khi siết cò...

Dừng lại.

Phía sau tôi, ngay đối diện Giang D/ao, có một người khác đang đứng.

Hác An Nguyên.

Cô ấy lạnh mặt, ép sát vào họng sú/ng.

Bắt buộc Giang D/ao phải run tay, buông sú/ng xuống.

"Anh, hai người đi trước. Em còn có chuyện riêng cần giải quyết."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0