06
Tôi không ngờ mình lại gặp Tần Nghiên nhanh như vậy.
Lúc đưa Trần Nhược Nhược về ký túc xá, giữa đường vừa hay đụng mặt cậu ấy.
Trần Nhược Nhược vỗ tay cái bốp: “Đây là gì? Đây gọi là duyên phận!”
Đẹp trai, thật sự rất đẹp trai.
Chỉ kém Lâm Uyên một chút xíu thôi.
Mà Lâm Uyên cũng thật là, đẹp trai vậy làm gì không biết.
Đúng là tôi mê trai đẹp mà…
Thôi không nghĩ nữa.
“Chào anh~” Tần Nghiên cười lên tiếng.
“Chào cậu~” Tôi cũng cười đáp lại.
Trần Nhược Nhược đứng bên cạnh nhìn hai chúng tôi với vẻ mặt đầy hài lòng.
“Em đang định tới nhà hàng nhà em thử món mới, nếu hai người không bận thì đi cùng luôn nhé?”
Trần Nhược Nhược nhìn tôi: “Đi thôi. Nhà cậu ấy là buffet hải sản đó, nếu anh không có việc gì thì tụi mình đi ăn luôn.”
Ừm, cũng được.
Dù sao tôi còn chưa ăn sáng, cũng hơi đói rồi.
Nhưng buffet hải sản chắc đắt lắm nhỉ?
Hay ăn xong tôi chuyển tiền cho cậu ấy vậy.
Có lẽ nhận ra sự do dự của tôi, Tần Nghiên liền nói: “Anh đừng nghĩ nhiều. Chủ yếu là đang có món mới cần thử, thêm vài người nếm thử rồi góp ý để bọn họ chỉnh sửa thôi, không tính là ăn uống chính thức đâu.”
Trần Nhược Nhược cũng gật đầu theo: “Tần Nghiên thường xuyên kéo tụi em đi thử món lắm. Với lại nếu góp ý hữu ích, bố cậu ấy còn tặng phiếu ăn nữa cơ.”
Ra là vậy.
Thế thì tôi không khách sáo nữa nha.
07
Tôi không ngờ nhà Tần Nghiên đâu chỉ mở nhà hàng.
Nhà cậu ấy mở luôn khách sạn năm sao.
Tới nơi xong tôi trực tiếp đứng hình.
Nhà tôi tuy không nghèo nhưng tôi thật sự chưa từng tới chỗ kiểu này.
Buffet hải sản 888 tệ một người, một sinh viên chưa ki/ếm ra tiền như tôi đúng là không dám ăn.
Bọn tôi vào thẳng một phòng riêng nhỏ, đầu bếp lần lượt mang món lên cho thử.
Phải công nhận là ngon thật. Đặc biệt là sò điệp, tôi chưa từng ăn con nào tươi như vậy. Còn nhím biển nữa, ngon tới mức muốn bay luôn.
Chúng tôi thong thả ăn tới hơn năm giờ chiều.
Đúng lúc sắp ăn xong thì Tần Nghiên nhận được điện thoại.
“Bố em nói lát nữa cậu út tới đưa đồ cho em.”
Trần Nhược Nhược đang gặm tôm hùm rôm rốp: “Cậu út của cậu? Là người lần trước cậu nói chỉ hơn cậu mấy tuổi mà đẹp trai cực kỳ ấy hả?”
Tần Nghiên gật đầu.
“Cậu út mình mới nên học diễn xuất ấy. Mỗi lần nhìn cái mặt đó mình lại tiếc rèn sắt không thành thép. Nếu học diễn xuất chắc giờ nổi tiếng rồi, ai ngờ cứ nhất quyết đi học lập trình, giờ còn tự mở công ty nữa. Mọi người nói xem, tóc cậu ấy có rụng không nhỉ? Không chừng mới hơn ba mươi đã hói rồi.”
Toàn thân tôi chấn động.
Anh tôi với Lâm Uyên đều học lập trình đó. Tôi không dám tưởng tượng cảnh hai người họ hói đầu.
Toang rồi.
Nếu anh tôi hói thật, Trần Nhược Nhược chắc chắn không thích anh tôi nữa mất. Cô ấy xinh vậy, người theo đuổi còn đầy ra.
Ngay lúc tôi còn đang chìm trong tưởng tượng anh tôi với Lâm Uyên sẽ hói như thế nào, cửa phòng riêng bị gõ ba tiếng.
“Cậu út tới à?” Tần Nghiên đi tới mở cửa.
Tôi với Trần Nhược Nhược cũng đứng dậy, cùng nhìn về phía người bước vào.
Rồi tôi hóa đ/á.
Trần Nhược Nhược cũng hóa đ/á.
Mà Lâm Uyên, người đang xách một cái vali nhỏ bước vào, cũng hóa đ/á luôn.
Tần Nghiên nhận lấy cái vali trong tay anh.
“Cảm ơn cậu út đã giúp đỡ nhiệt tình nha. Nhược Nhược, nhìn này, mấy món trang sức giả cho vở kịch lần trước tụi mình nói, cậu út mình tìm người làm đó.”
“À cậu út, đây là bạn con.”
Lâm Uyên khẽ “ừ” một tiếng: “Trùng hợp thật.”
Tần Nghiên vừa định giới thiệu thì nghe vậy liền sửng sốt.
“Mọi người quen nhau à?”
Lâm Uyên gật đầu: “Đây là cậu mợ tương lai của con.”
Tôi: “?”
Trần Nhược Nhược: “?”
Tần Nghiên: “?”
Năm giây sau, Tần Nghiên phát ra tiếng hét chói tai: “Trần Nhược Nhược! Cậu với cậu út mình á?! Cậu sắp thành mợ mình rồi?!”
Trong tiếng hét kinh thiên động địa của cậu ấy, Lâm Uyên đi thẳng tới bên tôi, kéo tay tôi rồi dẫn ra ngoài.
“Cậu mợ của con cậu mang đi trước.”
Tần Nghiên: O-O
“CÁI GÌIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII?!”
Cho tới lúc bị Lâm Uyên nhét vào ghế phụ rồi cài dây an toàn, đầu óc tôi vẫn còn mơ hồ.
Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?
Tôi vừa trải qua cái gì thế?
Sao tự nhiên tôi thành “cậu mợ” rồi?
Nghĩ tới đó, nước mắt tôi lập tức rơi xuống.
Lâm Uyên vừa định khởi động xe, liếc thấy tôi khóc thì hoảng h/ồn.
“Sao tự nhiên em khóc vậy?” Anh rút hai tờ khăn giấy lau nước mắt cho tôi.
“Lâm Uyên, anh quá đáng thật đó. Sao anh có thể gh/ê t/ởm em như vậy?”
Lâm Uyên ngơ ngác: “Anh gh/ê t/ởm em chỗ nào?”
“Anh biết rõ em thích anh mà còn nói em là cậu mợ cái gì chứ. Anh dùng cái đó để gh/ê t/ởm em, anh có lương tâm không vậy?”
Lâm Uyên lập tức cuống lên.
“Anh đâu có gh/ê t/ởm em. Vừa rồi thấy em đi cùng Trần Nhược Nhược nên anh gh/en quá, nói năng lộn xộn thôi.” Anh giơ tay lau nước mắt cho tôi.
“Ngoan, đừng khóc nữa, anh sai rồi. Tại anh gấp quá thôi, em nghe anh giải thích được không?”
Tôi khóc òa lên: “Anh giải thích cái gì? Có gì để giải thích nữa? Sau này hai đứa mình chỉ có thể đoạn tuyệt luôn thôi.”
“Anh thích em.”
“Hả?”
Tiếng khóc của tôi lập tức nghẹn lại.
Anh cẩn thận lau sạch nước mắt cho tôi.
“Đừng khóc nữa. Anh thích em lâu rồi. Hôm trước anh uống say cũng vì nghe anh em nói em lên đại học rồi, thành tích ổn định rồi, có thể yêu đương được rồi. Anh trai em còn bảo em mau tìm bạn gái dẫn về nhà. Anh khó chịu nên uống nhiều hơn một chút.”