Hối hận không nguôi

Chương 01

28/04/2026 17:12

Sau khi thượng tướng đế quốc mất tích, tôi nhặt được một Beta m/ù ở trạm phế thải.

Nuôi nhặt rác suốt ba tháng, đến ngày định đi đăng ký kết hôn, anh ta lại đột ngột khôi phục tin tức tố.

Chiến hạm đậu trước cổng cục dân chính, giữa vòng vây người người chen chúc, Alpha cấp cao đứng đó, thần sắc lạnh lùng:

“Cái gì tôi cũng có thể cho em, ngoại trừ hôn nhân.”

Nhưng anh không biết…

Omega hạ đẳng ở tinh cầu cấp thấp, nếu trước hai mươi tuổi vẫn chưa có bạn đời, sẽ bị đưa vào quân đội làm “chất an ủi hình người” cho binh lính.

Mà hôm nay… chính là sinh nhật hai mươi tuổi của tôi.

Sau này chiến tranh kết thúc, thượng tướng dẫn theo vị hôn thê đến quân doanh thăm hỏi.

Tôi ôm bụng lớn, đứng ở hàng cuối.

Alpha nổi danh quyết đoán tà/n nh/ẫn, lần đầu tiên đỏ mắt:

“Đứa bé là của ai?”

“Báo cáo cấp trên, tôi không biết.”

1

Khi bị một cú đ/á văng xuống đất, tôi vẫn ôm khít trong lòng miếng lương khô nén vừa nhặt được từ trạm phế thải.

Những cú đ/ấm và đế giày quân đội rơi xuống như mưa, tôi cuộn tròn người lại, tai ong lên từng hồi.

"Một đứa Omega phế phẩm cũng đòi tranh đồ ăn với bọn này à?"

"Phì, cái loại rác rưởi đến cả tin tức tố cũng không có!"

Đám người kia đ/á/nh chán chê, lại bồi thêm vài cái đ/á nữa rồi mới cư/ớp lấy miếng lương khô, ch/ửi bới rời đi. Tôi lồm cồm bò dậy, chẳng buồn lau vệt m/áu rỉ ra nơi khóe môi, việc đầu tiên là kiểm tra mấy củ khoai tây giấu trong lớp áo.

May quá, không nát.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhét lại khoai tây vào lòng, tập tễnh đi về. Lúc ngang qua đầu hẻm, bà lão hàng xóm đang ngồi trên bậc cửa dọn dẹp phế liệu, thấy bộ dạng này của tôi liền thở dài:

"Tiểu Vô, lại đến trạm phế thải cư/ớp đồ ăn đấy à?"

"Vâng." Tôi nặn ra một nụ cười, vô tình chạm vào vết thương nơi khóe miệng khiến bản thân đ/au đến hít hà. "Hôm nay vận khí tốt, nhặt được mấy củ khoai tây bà ạ."

Bà lão lắc đầu, chợt nhớ ra điều gì đó, bà hạ thấp giọng:

"Cái người đàn ông cháu nhặt về ấy, vẫn còn ở chỗ cháu à?"

"Vẫn ở ạ."

"Thế sao cháu còn chưa khẩn trương lên, đưa nó đi đăng ký kết hôn đi." Giọng bà trở nên nghiêm túc, "Tháng sau là cháu tròn hai mươi tuổi rồi, không có bạn đời là sẽ bị bắt vào quân doanh đấy!"

Tôi hơi thẩn thờ. Quân doanh, "th/uốc an thần hình người".

Những năm qua bà lão đã kể cho tôi nghe rất nhiều lần. Dưới sự thống trị của Liên minh, những Omega phế phẩm ở các tinh cầu cấp thấp không thể nuôi dưỡng hậu duệ, chẳng có giá trị sinh sản. Công dụng duy nhất là khi các chiến binh Alpha cần giải tỏa sau cuộc chiến, họ sẽ đóng vai trò như một công cụ.

Omega không có tin tức tố thì không thể bị đ/á/nh dấu vĩnh viễn, có thể bị sử dụng lặp đi lặp lại cho đến khi cơ thể tan nát mới thôi. Mà đến năm hai mươi tuổi vẫn chưa có bạn đời chính là những ứng cử viên hàng đầu.

"Dù nó là một Beta, nhưng tốt x/ấu gì cũng là một người bầu bạn." Bà lão nói, "Còn hơn là bị đưa đi."

Đối diện với ánh mắt quan tâm của bà, tôi không dám nói là mình vẫn chưa đề cập chuyện này với anh ấy. Chỉ đành ậm ừ cho qua rồi ôm khoai tây chạy biến về nhà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
6 Thay Đồ Chương 11
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm