Cố Xuyên Sơn nhìn người vừa đến, lắc đầu từ chối:

"Sao được? Con là cha của Tiểu Tiểu, nếu có chuyện gì xảy ra, con bé phải làm sao?"

Người vừa tới chính là Lục Thừa Dương - chàng rể ở rể của nhà họ Cố.

Trông gã ta có vẻ vừa vội chạy về, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Lục Thừa Dương nói:

"Bố, trước đây con đã không bảo vệ được Duyệt Nhi, lần này dù thế nào đi nữa cũng phải giữ an toàn cho Tiểu Tiểu."

Tống đại sư bên cạnh vuốt râu nói:

"Lục tiên sinh đã quyết định chưa? Một khi bị sơn q/uỷ nhập x/ác, chỉ có đường ch*t."

Lục Thừa Dương gật đầu:

"Dù kết cục ra sao, con cũng chấp nhận."

"Bố ơi, công ty con đã bàn giao xong, tuần sau bố qua đó là ổn thỏa."

"Mấy năm nay con để dành cho Tiểu Tiểu ít tiền, khi nào cháu khỏi, nhờ bố chuyển lại giúp con."

"Con vốn là người ở rể, có con ở nhà họ Cố hay không cũng chẳng khác gì. Chỉ là bố mẹ đẻ con... vẫn mong Tiểu Tiểu về thăm hai cụ."

Lời của Lục Thừa Dương hết sức chân thành, gã còn quỳ xuống dập đầu lạy Cố Xuyên Sơn một cái.

Rồi đứng phắt dậy quả quyết:

"Tống đại sư, xin hãy bắt đầu đi."

Tôi xoa cằm xem cảnh tượng này, thầm nghĩ tên ở rể này cũng ổn đấy chứ.

Ít nhất cũng có trách nhiệm, thái độ rõ ràng.

Tôi hỏi m/a nữ:

"Hay là cô nhớ nhầm? Biết đâu thực sự cô đã sinh con gái?"

Làn khói đen cuồn cuộn bốc lên, xen lẫn tiếng gào thét đi/ên cuồ/ng của m/a nữ.

"Đồ dối trá! Tất cả đều là l/ừa đ/ảo!"

Thôi ch*t, đúng là không nên mở miệng.

Một câu nói khiến người ta nổi đi/ên.

Chị đẹp liền tháo cái lọ đựng h/ồn m/a nữ ra, ném cho tôi.

"Thẩm Giai, bảo cô ta im đi, khói đen nhiều quá không nhìn thấy gì nữa."

Hả? Tôi á?

Làm sao bắt cô ta im được?

Tôi lóng ngóng đảo qua đảo lại cái lọ nóng rẫy trong tay.

Bí quá, đành siết ch/ặt bình thủy tinh thương lượng:

"Cô ngoan ngoãn đi, tôi sẽ tìm cách giúp cô trút gi/ận?"

M/a nữ gầm gừ:

"Không!"

Tôi nói:

"Vậy bây giờ đ/ập nát cô luôn nhé?"

M/a nữ:

"Thôi được... tôi không nhúc nhích nữa."

Khói đen dần tan đi, cảnh vật lại hiện ra rõ ràng.

Trên lầu, nghi lễ đã bắt đầu.

Cả quá trình trông vừa m/ê t/ín vừa phức tạp, sau mấy phen bùa chú, Tống đại sư bất ngờ phun ra một ngụm m/áu.

"Không được! Mệnh cách của hắn xung khắc với sơn q/uỷ, không thể triệu hồi được!"

Tống đại sư thở hồng hộc như sắp ngất.

Lục Thừa Dương đỡ lấy ông ta:

"Giờ phải làm sao?"

Tống đại sư dặn dò:

"Phải đổi người, còn ai cùng huyết thống với cô gái này không?"

Nghe vậy, Cố Xuyên Sơn nhắm nghiền mắt.

"Vẫn còn tôi, để tôi thay!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm