Tôi không biết phải thú nhận thế nào với Hoắc Diên Xuyên.

Cũng chưa tìm được cơ hội thích hợp để mở lời.

Hôm qua, Hoắc Diên Xuyên sai người đưa về nhà một bộ váy cao cấp.

Tôi đang ngẩn người nhìn chiếc váy thì điện thoại của hắn gọi đến.

"Nhận được váy chưa?"

"Em thử đi, xem có vừa vặn không."

"Tối nay, đi cùng anh đến dạ tiệc."

Hắn biết tôi không thể phản đối, nên trực tiếp gọi điện thông báo việc này.

Tôi muốn từ chối cũng không được.

Kết hôn một năm nay, hắn chưa từng đưa tôi tham gia bất kỳ buổi giao tế nào.

Hơn nữa, ở những nơi đó tôi luôn lạc lõng, bản thân tôi cũng không muốn đi.

Đang định nhắn tin nói không muốn đi.

Tin nhắn chưa kịp soạn xong, hắn đã gửi một dòng tin nhắn: "Ông nội đặc biệt dặn anh đưa em đến dạ tiệc, em chuẩn bị đi."

Đã mang ông nội ra, vậy tôi đành đi vậy.

Tôi hồi đáp: "Vâng."

Tối hôm đó, 8 giờ.

Tài xế lái xe đến đón.

Bình thường tôi mặc đồ giản dị quen rồi, giờ khoác lên người bộ váy đắt tiền, cảm thấy vô cùng gượng gạo.

Khi cửa xe mở ra, tôi thoáng thấy ánh mắt Hoắc Diên Xuyên lóe lên vẻ kinh ngạc.

Trên xe, hắn nhìn thấy sự bối rối của tôi.

Thản nhiên nói: "Em mặc thế này đẹp lắm, tự tin lên."

Dù không biết lời khen của hắn có bao nhiêu phần thành ý, nhưng tôi cảm thấy bớt tự ti hơn.

Đây là lần đầu tiên tôi tham gia yến tiệc thượng lưu.

Đi theo sau Hoắc Diên Xuyên, vừa bước vào sảnh tiệc đã thu hút ánh nhìn của cả hội trường.

Thính giác tôi cực kỳ nhạy bén, thoáng nghe được vài lời xì xào:

"Ôi, đây chính là cô vợ c/âm đi/ếc mà người thừa kế nhà họ Hoắc cưới về à?"

"Dáng vẻ xinh đẹp đấy, nhưng phong thái với khí chất kém quá."

"Nhìn là biết đồ nhà quê chưa từng ra khơi."

"Hoắc Diên Xuyên dám đưa ả đến dự tiệc, không sợ mất mặt sao?"

Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh, chỉ muốn chui xuống đất.

Hoắc Diên Xuyên đột nhiên siết ch/ặt tay tôi, khẽ nói: "Đừng sợ, ai dám chê cười em, tôi sẽ m/ua đ/ứt công ty của họ."

Tôi bật cười, cử chỉ trở nên tự nhiên hơn.

Hắn lấy cho tôi một ly nước ép táo.

Ngửi thấy mùi nước táo, tôi đột nhiên buồn nôn.

Tôi lấy tay che miệng, gắng gượng kìm nén cơn muốn ói.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kỳ nghỉ hè của Trần Tầm

Chương 6
Đang kỳ nghỉ hè, mẹ tôi – người làm bảo mẫu cho một gia đình giàu có – đột nhiên chạy về, còn dẫn theo một đứa trẻ. “Ông bà chủ đi Thụy Sĩ rồi, cậu chủ không muốn đi, nên sẽ ở nhà mình nghỉ hè.” Mẹ tôi vừa giải thích xong, trước mắt tôi hiện lên màn hình bình luận. [Bảo mẫu này, sao lại dẫn tên bá vương này về đây.] [Nông thôn lắm giếng, nhiều sông, lại không có camera giám sát, cậu chủ chẳng ai quản được, nguy hiểm rồi.] [Sau này cậu chủ chết, bảo mẫu phải ngồi tù. Con gái bà ta kiện cáo bảy tám năm cũng không thắng.] Xem xong màn hình bình luận, miếng dưa hấu ướp lạnh trên tay tôi bỗng nhạt thếch. “Mẹ, chỗ nhà mình toàn phân gà phân chó, cậu chủ ở không quen đâu. Tốt nhất mẹ cứ đưa cậu ấy về đi!”
Hiện đại
Chữa Lành
Gia Đình
0
Nghi Yên Chương 6