Đường Tình Như Trò Đùa

Chương 4

18/09/2024 22:02

Trước đây, tôi đ/á/nh giá Lý Văn Cảnh là: Chó hoang đáng kh/inh.

Hắn không giống như tôi, không phải xuất thân từ gia đình hào môn mà dựa vào chính mình dốc sức làm việc từng bước đi lên.

Người ta nói rằng: Người trèo ra từ hang ăn thịt người, sẽ liều hết sức cũng không từ th/ủ đo/ạn để dành lấy tài nguyên.

Lý Văn Cảnh chính là loại này.

Nửa bước không nhượng bộ, khiến người ta phải chán gh/ét.

Tôi nhớ năm đó, tôi đã rất tức gi/ận đến mức trêu chọc hắn vì dự án kinh doanh của tôi bị cư.ớp mất.

Trong khi đó Lý Văn Cảnh thì thờ ơ trả lời:

“Muốn bao tôi? Tôi sợ Lạc tiểu thư quá nghèo không bao nổi.”

Mà tối nay, dáng vẻ mất kiểm soát của Lý Văn Cảnh, ngược lại làm cho đáy lòng tôi mơ hồ có thêm vài phần an ủi.

Có một câu nói thế nào nhỉ...

Tôi “chơi” miễn phí, không tốn đồng nào.

Lý Văn Cảnh từ trước đến nay thích sạch sẽ muốn ch.ếc.

Chờ ngày trở mặt, nói không chừng là hắn cười nhạo tôi nhiều hơn một chút, hay là tôi cười nhạo hắn nhiều hơn một chút.

Suy nghĩ của tôi chợt bị lực đạo phía sau đ/á/nh tan.

Giọng nói lười biếng trầm thấp của Lý Văn Cảnh từ phía sau truyền đến:

“Em đang phân tâm à?”

Hơi thở ấm áp ẩm ướt phả lên da.

Tôi vô thức c.ắn môi, vô thức cúi đầu trào phúng:

“Anh... anh chưa ăn sao?”

Lý Văn Cảnh dừng lại, tiếng cười nhẹ từ từ truyền đến, giống như gợn sóng trong bóng đêm.

“Tốt.”

Một chữ tốt, không nói thêm nữa.

Phần còn lại chỉ trở nên khó khăn hơn với sự t.àn nh.ẫn và mãnh liệt.

……

Sáng hôm sau, tôi phải vật lộn để thức dậy khỏi giấc mơ.

Cảm giác đ/au nhức cả người càng ngày càng tăng lên.

Tôi cắn răng chống đỡ ngồi dậy, mò tìm chiếc điện thoại rơi dưới gầm giường.

Sau khi chuyển sang tài khoản Wechat, trên giao diện hiện ra tin tức của Ngô Huy.

“Lạc tổng, dự án đã giải quyết xong.”

“Còn nữa, Khương Mộc đầu hàng chúng ta, đưa tới cho chúng ta một vài thứ.”

Khương Mộc bên cạnh Lý Văn Cảnh, lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng, hai người xem nhau như huynh đệ tốt.

Nhưng bắt đầu từ nửa năm trước, hắn thường xuyên gây mâu thuẫn với Lý Văn Cảnh.

Tôi nghi ngờ rằng chiếm lợi phẩm được phân phát không đều.

Tôi có để tâm chỗ Khương Mộc, không ngờ hôm nay cuối cùng đã có kết quả.

Tôi bình tĩnh lại một lúc và hỏi:

“Cái gì?”

“Chứng cứ cho thấy Lý Văn Cảnh đã đ/á/nh c.ắp bí mật thương mại, tại liệu ấy bảo đảm lần này sẽ được đưa cho hắn ta.”

Tôi trước tiên nghĩ tới đây chính là cục diện Lý Văn Cảnh tự mình làm.

Một cái b.ẫy dành riêng cho hắn.

Trầm tư một lát, tôi nói:

“Anh gửi qua mail cho tôi, tôi tự mình xem xét.”

Ngô Huy nóng nảy:

“Lạc tổng, đừng do dự.”

“Làm theo lời tôi.”

Kết quả vừa cúp điện thoại, cửa đã bị đẩy ra.

Lý Văn Cảnh đứng ở cửa, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động tối xuống của tôi, chậm rãi hỏi:

“Gọi điện thoại cho ai?”

Tôi hoảng hốt giấu di động:

“Không có ai cả.”

Lý Văn Cảnh híp mắt, đi về phía tôi.

Tôi đ/á vào đầu gối hắn, khi hắn sắp tới gần, cau mày nói:

“Đ.au…”

“Đ.au chỗ nào?”

Lý Văn Cảnh còn chưa kịp phản ứng.

“Ý em là đ.au!”

Bên tai tôi đỏ bừng lên:

“Lần đầu tiên em gặp phải loại chuyện này, hỏi ý kiến người ta một chút không được à...”

Nhớ tới mức độ kịch liệt tối hôm qua, trong lòng tôi vẫn còn sợ hãi.

Lý Văn Cảnh khựng lại, giọng nói căng thẳng:

“Đây là chuyện có thể hỏi người khác?”

Anh giữ chân tôi, cúi người mang dép lê vào:

“Xuống giường, anh đưa em đi khám bác sĩ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm