Căn cứ mạt thế gửi tinh hạch cùng giấy chuyển nhượng một kho vũ khí. Tiên giới gửi pháp bảo, linh thú và ba mỏ linh thạch. Đế quốc tinh tế thẳng tay chuyển quyền sở hữu một hành tinh có thể cư trú sang tên đứa bé.
Tô Hoài An nhìn danh sách quà tặng, chỉ hỏi một câu:
“Con còn chưa biết bò, mọi người chuẩn bị cho nó thống trị vũ trụ luôn sao?”
Không ai cho rằng câu hỏi ấy có gì quá đáng.
Vấn đề đặt tên cũng gây ra một cuộc chiến.
Cố Trầm Uyên muốn gọi con là Cố Vô Địch.
Tạ Vô Trần muốn đặt Tạ Trường Sinh.
Lục Đình Chu đề nghị mã số L-017A vì thuận tiện quản lý.
Tô Hoài An lạnh lùng tuyên bố:
“Con theo họ Tô.”
Ba người đồng loạt phản đối.
Đứa bé trong bụng lập tức đạp mạnh.
Hệ thống 017 nói:
“Th/ai nhi ủng hộ họ Tô.”
“Bốn chọi ba.”
Cuối cùng, đứa bé được đặt tên là Tô Tinh Hà, tên ở nhà là Tiểu Tinh.
Ba người vẫn không chịu thua hoàn toàn. Cố Trầm Uyên lén gọi con là Vô Địch, Tạ Vô Trần chuẩn bị một thanh ki/ếm khắc chữ Trường Sinh, còn Lục Đình Chu lưu mã L-017A trong hệ thống gia đình.
Nhưng giữa những ngày bình yên ấy, dấu hiệu bất thường ngày càng rõ.
Thỉnh thoảng, trời thành phố rơi xuống tro đen rồi biến mất.
Cây cối mọc trái mùa, ban đêm linh khí tụ thành sương.
Mạng lưới vệ tinh liên tục thu được tọa độ của tinh vực không tồn tại.
Các hiện tượng không còn diễn ra riêng lẻ. Chúng bắt đầu xuất hiện cùng lúc, chứng minh ba thế giới đang bị kéo gần về phía thế giới thật.
Lục Đình Chu xem báo cáo rồi nói:
“Khoảng cách không gian đang giảm theo cấp số nhân.”
Tạ Vô Trần cảm nhận linh khí hỗn lo/ạn trong không trung.
“Thiên đạo của ba thế giới đang tìm người mang khí vận chính.”
Cố Trầm Uyên nhìn khe nứt màu đen vừa lóe lên trên trời.
“Chúng ta rời đi quá lâu.”
Hệ thống 017 x/ác nhận:
“Ba nam chính vốn là trụ cột khí vận. Khi cả ba cùng rời khỏi tuyến cốt truyện, các thế giới mất điểm neo. Th/ai nhi lại mang mã nguồn sinh mệnh của cả ba, vì thế vô tình kéo chúng về cùng một nơi.”
Nếu tình trạng tiếp tục, bốn thế giới sẽ va chạm.
Cục Quản lý đưa ra ba phương án.
Thứ nhất, đưa ba người trở về và xóa toàn bộ kết nối với Tô Hoài An.
Thứ hai, c/ắt ba điểm neo khỏi th/ai nhi. Phương án này gần như đồng nghĩa chấm dứt sự sống của đứa bé.
Thứ ba, tạo một điểm neo chung có thể đồng thời đại diện cho ba nam chính, nhưng chưa từng có vật chứa nào chịu nổi ba hệ năng lượng.
Với vật chứa bên ngoài, tỷ lệ sống sót dưới mười phần trăm.
Căn phòng im lặng.
Cố Trầm Uyên x/é bỏ phương án thứ hai.
Tạ Vô Trần th/iêu phần còn lại của tờ giấy.
Lục Đình Chu sao lưu dữ liệu rồi nói:
“Chúng ta còn thời gian tìm phương án thứ tư.”
Thời gian ấy chỉ còn mười bảy ngày.
Trong mười bảy ngày, lần đầu ba Long Ngạo Thiên thật sự làm việc như một đội.
Cố Trầm Uyên cung cấp dữ liệu về dị năng và cấu trúc không gian.
Tạ Vô Trần dựng trận pháp mô phỏng sự hợp nhất thần h/ồn.
Lục Đình Chu tính toán hàng triệu khả năng bằng hệ thống của đế quốc.
Tô Hoài An và 017 đối chiếu toàn bộ hồ sơ xuyên nhanh.
Kết quả cuối cùng xuất hiện vào ngày thứ mười hai.
Ba người không cần một vật chứa bên ngoài.
Bản thân họ có thể tự nguyện hợp nhất.
Khác với phương án ép ba nguồn năng lượng vào một cơ thể xa lạ, sự hợp nhất tự nguyện cho phép ba thần h/ồn mở hoàn toàn, dùng Tiểu Tinh làm tín hiệu đồng bộ và Tô Hoài An làm người gọi tên từng ý thức.
Nhờ ba điều kiện ấy, tỷ lệ thành công tăng từ dưới mười phần trăm lên sáu mươi tám phần trăm.
Vẫn nguy hiểm.
Nhưng lần đầu tiên, họ có một con đường không bắt ai phải biến mất.
## Chương 8: Ba người, một lựa chọn
Tô Hoài An không lập tức đồng ý.
“Các anh sẽ mất thân thể riêng.”
Lục Đình Chu đáp:
“Đúng.”
“Có thể không bao giờ tách ra được nữa.”
Tạ Vô Trần nói:
“Ta đã hiểu.”
“Trong quá trình hợp nhất, một ý thức mạnh hơn có thể nuốt hai người còn lại.”
Cố Trầm Uyên nhìn hai đối thủ.
“Nếu ai dám làm vậy, hai người còn lại sẽ kéo hắn ch*t cùng.”
Đó không phải lời bảo đảm dễ nghe, nhưng kỳ lạ thay lại khiến Tô Hoài An yên tâm hơn.
Cậu vẫn muốn tự mình làm vật chứa. Không phải vì cậu xem nhẹ mạng sống, mà vì ba người đã mất quá nhiều năm để tìm cậu. Cậu không chịu nổi việc họ vừa gặp lại đã phải từ bỏ cơ thể của chính mình.
Ba người phát hiện ý định ấy trước khi cậu kịp hành động.
Lần này hệ thống 017 không phản bội vì “áp lực đạo đức”. Chính Tô Hoài An chủ động nói ra trong cuộc họp cuối cùng.
“Tôi cũng là ứng viên phù hợp.”
Cố Trầm Uyên nhìn cậu.
“Khả năng sống?”
“Bảy phần trăm.”
“Không được.”
Tạ Vô Trần bình tĩnh hơn, nhưng giọng lạnh đi:
“Đệ từng nói sẽ không tự quyết định rồi biến mất.”
Lục Đình Chu tắt màn hình tính toán.
“Em yêu cầu chúng tôi tôn trọng lựa chọn của em. Vậy em cũng phải tôn trọng lựa chọn của chúng tôi.”
Tô Hoài An không thể phản bác.
Ba người không hề xem nhẹ thân thể riêng. Cố Trầm Uyên sẽ không còn cảm giác được cầm thanh đ/ao bằng đôi tay đã chiến đấu suốt mạt thế. Tạ Vô Trần phải từ bỏ tiên thể được rèn luyện ba trăm năm. Lục Đình Chu mất cơ thể đã được đồng bộ với biển tinh thần và hạm đội.
Nhưng họ vẫn lựa chọn hợp nhất.
Không phải chỉ để ở bên Tô Hoài An.
Mà còn để bảo vệ ba thế giới thuộc về mình, bảo vệ đứa bé có phần sinh mệnh của cả ba, và chịu trách nhiệm với quyết định rời khỏi cốt truyện.
Trước ngày thực hiện, cuộc thử nghiệm qu/an h/ệ ba tháng vừa kết thúc.
Tô Hoài An đặt bản thỏa thuận cũ lên bàn.
“Sau hôm nay, có thể chúng ta sẽ không còn cơ hội đổi ý.”
Cố Trầm Uyên hỏi:
“Em hối h/ận?”
“Không.”