Tiếng chuông vào lớp vang lên, cô chủ nhiệm bước vào đầu tiên, theo sau là cậu ta – Chu Lâm Xuyên – cao lớn, khí thế dữ dằn, cả người như toát ra sát khí!

Ánh mắt sắc lẹm của cậu ta quét một vòng khắp lớp, cuối cùng dừng lại đúng chỗ tôi – Hạ Kỳ Niên – đang lén trốn sau quyển sách, rón rén thò đầu nhìn lén.

Tôi nghe rõ tim mình bắt đầu đ/ập thình thịch, như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ng/ực.

Cái người chuyển trường này, sao nhìn kiểu gì cũng giống như một kẻ chỉ cần có lý do là sẽ đ/ấm người không suy nghĩ!

Loáng thoáng bên tai tôi là tiếng thì thầm bàn tán từ các bạn xung quanh:

“Đệch, Chu Lâm Xuyên á? Trường Ba nổi tiếng có đầu gấu mà! Nghe nói đ/á/nh người ở đó dữ quá, ba cậu ta phải bồi thường rồi quyên góp nguyên một toà nhà mới được chuyển về đây đấy!”

“Thật không đó? Gh/ê g/ớm vậy?”

“Nhìn cơ bắp kìa, người ta từ nhỏ đã có huấn luyện viên riêng dạy đ/á/nh nhau rồi, ba bốn người xông lên cũng chẳng làm gì nổi.”

“Vậy sao không chuyển thẳng vô Nhất Trung bọn mình từ đầu, còn vòng qua Ba Trung làm gì?”

“Trước hiệu trưởng còn ngại, sợ loại cá biệt này làm ảnh hưởng điểm thi của học sinh tốt như Hạ Kỳ Niên với mấy người khác chứ gì.”

“Giờ thì sao lại đồng ý rồi?”

“Biết ch*t liền! Chắc lần này nhà người ta chi đậm quá đó mà!”

Tôi dựng thẳng lỗ tai nghe rõ mồn một. Càng nghe càng thấy lạnh gáy.

Học võ bài bản từ nhỏ á?!

Nếu tôi chọc gi/ận cậu ta thì chẳng phải xong đời thật à?!

Đầu tôi rối tung lên thì đột nhiên nghe thấy giọng cô giáo vang lên:

“Hạ Kỳ Niên!”

“Dạ có!”

Tôi phản xạ theo bản năng, vội vàng bật dậy.

Chỉ thấy cô chủ nhiệm nở nụ cười hiền hoà, giới thiệu với Chu Lâm Xuyên:

“Đây là lớp trưởng lớp mình, Hạ Kỳ Niên, sau này có gì không hiểu thì cứ hỏi bạn ấy.”

Nói xong, cô đảo mắt nhìn quanh lớp, thấy chỗ bên cạnh tôi đang trống liền chỉ tay:

“Em ngồi tạm với lớp trưởng nhé, cũng tiện hơn.”

Chu Lâm Xuyên gật đầu, một tay xách balo, bước thẳng về phía tôi.

Tôi thực sự… mồ hôi ướt đẫm lưng áo luôn rồi!

Cố gắng hít sâu vài hơi, tôi lấy hết can đảm giơ tay phản kháng chút xíu:

“Cô… cô ơi, ngồi cạnh em là Tôn Trạch, cậu ấy chỉ là bị sốt nên xin nghỉ mấy hôm thôi ạ…”

Cô giáo chỉ “ồ” một tiếng hờ hững:

“Không sao, cậu ấy về thì đổi chỗ khác là được mà.”

“Được rồi, bắt đầu học thôi!”

Không cho tôi thêm cơ hội nào để tranh đấu, cô chốt luôn.

Chu Lâm Xuyên mặt không cảm xúc đi tới đứng bên hành lang cạnh bàn tôi. Tôi vội vàng đứng lên nhường chỗ, cúi gằm đầu, không dám nhìn cậu ta.

Xong rồi!

Tôi vừa rồi tranh cãi, chắc chắn đã chọc gi/ận cậu ta rồi.

Cậu ta… cậu ta sẽ không đ/á/nh tôi ngay ngày đầu tiên đấy chứ?!

Không biết chừng đâu! Huhu, nãy còn đ/ập bốn người kia kìa!

Thêm tôi một đứa thì nhiều mà thiếu tôi một đứa cũng chẳng sao, lỡ đ/á/nh tôi phải đền tiền thì… chi bằng đi giúp một cụ bà qua đường còn đáng hơn!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
6 Đồng Trần Chương 36
8 Lỡ làng Chương 14
9 Xoá bỏ Omega Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm