Tôi cố nén những ý nghĩ tà niệm trong lòng.
Dù sao tôi cũng là bác sĩ duy nhất trong làng.
Nhưng tôi chưa từng chữa b/ệnh cho động vật bao giờ.
Chỉ đành khuyên bà ấy để nó nghỉ ngơi thêm hai ngày.
Thế nhưng góa phụ Vương lại rút ra một nghìn tệ dúi vào tay tôi.
Bà nói Thiết Trụ là mạng sống của bà, nếu nó có mệnh hệ gì, bà cũng chỉ còn nước tìm cái ch*t.
Thiết Trụ ư?
Góa phụ Vương lại đi đặt tên cho một con lừa sao?
Lại còn tình cảm sống ch*t gắn bó thế này?
Tôi nén lại tà niệm, quyết định đến tận nơi xem sao.
Nhà góa phụ Vương nằm ở phía tây làng.
Bước vào sân, tôi phát hiện trong chuồng không hề có lừa.
Mặt góa phụ Vương đỏ bừng, nói con lừa đang ở trong nhà.
Lòng tôi chấn động, cảm thấy chuyện này mười phần đã chắc chín.
Gian nhà phụ, cũng chính là căn phòng sát vách phòng ngủ của góa phụ Vương.
Con lừa lại ở ngay tại đây!
Đẩy cửa bước vào, một mùi hương thoang thoảng xộc lên.
Con lừa nằm trên đống cỏ khô mới, trên người còn đắp một chiếc chăn hoa lớn.
Sự việc coi như đã sáng tỏ.
Sự tò mò của tôi cũng chấm dứt.
Nhưng con lừa này lông mượt mà, tinh thần phấn chấn, nhìn qua là biết được chăm sóc rất kỹ.
Tôi nhìn mãi mà chẳng thấy nó có b/ệnh tật gì.
Tôi đầy thắc mắc nhìn góa phụ Vương.
Bà bỗng căng thẳng, vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Anh không cần phải sợ!"
Cổ họng tôi khô khốc, gượng cười: Tôi có gì mà phải sợ chứ.
Góa phụ Vương thở dốc.
"Hôm nay có người đến nhà tôi mượn Thiết Trụ để phối giống, Thiết Trụ từ bé đến giờ mới lần đầu gặp lừa cái, chắc là vì quá phấn khích nên mới sùi bọt mép, giờ chắc là đã hồi sức rồi."
Bà nói gì tôi cũng tin hết.
Giờ người và lừa đều ổn cả rồi, tôi cũng có thể về được rồi.
Góa phụ Vương lại rút ra một xấp tiền.
"Chú em, chú là người tốt duy nhất trong cái làng này, chuyện này xin nhờ chú đừng nói với ai."
Góa phụ Vương lấy chồng chưa đầy một năm thì chồng đã gặp t/ai n/ạn qu/a đ/ời.
Theo quy định trong làng, bà phải thủ tiết cả đời.
Bà cũng từng làm ầm ĩ lên, nhưng bị mẹ chồng và em chồng là Chu Tam đá/nh cho thừa sống thiếu ch*t.
Lâu dần, chẳng ai dám nhắc đến chuyện này, cũng chẳng ai dám cưới bà.
Cái tuổi xuân thì phơi phới, ba năm năm năm không có đàn ông, ai mà chẳng bí bách.
Là một bác sĩ, điều này tôi vẫn có thể thấu hiểu.
Nhưng tôi cũng không thể thừa nước đục thả câu, cái gì cũng lấy tiền.
Trong lúc giằng co qua lại với góa phụ Vương, tôi vô tình chạm phải ngựk bà.
Cảm giác mềm mại, cộng thêm ti/ếng r/ên khẽ của bà.
Đan điền tôi bỗng nóng ran lên tức thì.
Tôi quay người bỏ chạy.