Tất cả là vì một bữa tiệc tối thương mại.

Với tư cách là người có triển vọng nhất trở thành người thừa kế tiếp theo của nhà họ Phương, tôi đã nhận được lời mời tham dự bữa tiệc đó.

Cùng lúc đó, nam chính Chu Thời Dạ, cũng đã xuất hiện.

26.

Chu Thời Dạ là hạng người thế nào nhỉ?

Nếu nói trái tim tôi đen tối mất 50%, Cố Thời Diễn là 70%. Thì Chu Thời Dạ, chính là 99%.

27.

Bên trong sảnh tiệc cao cấp, dòng người qua lại tấp nập như mắc cửi. Không có sự can thiệp của tôi và Cố Thời Diễn, nam nữ chính nhanh chóng thuận lợi ở bên nhau.

Chu Thời Dạ mới từ Vân Thành lân cận sang đây ba tháng trước, đồng thời mang theo một phi vụ làm ăn lớn cần bàn bạc.

Chuyện làm ăn này vốn không thể đưa ra ánh sáng, nên ban đầu anh ta không chọn Cố Thời Diễn – người có bối cảnh xuất thân từ giới chính trị.

Anh ta chọn tôi – kẻ có địa vị chưa mấy vững vàng, lại còn mang tiếng là có th/ủ đo/ạn bẩn thỉu.

Không ngoài dự đoán, bữa tiệc mới bắt đầu chưa bao lâu, Chu Thời Dạ đã cầm một ly sâm panh tiến lại gần bắt chuyện.

Mỗi câu anh ta nói ra nghe qua chẳng khác gì một thương nhân bình thường, thậm chí còn thể hiện tầm nhìn vượt thời đại của một tân quý giới kinh doanh.

Nhưng thực tế. Cái hố đã được đào sẵn, chỉ chờ tôi nhảy vào mà thôi.

"Thế nào? Phương tổng." Chu Thời Dạ cụng ly với tôi, khuy măng sét dưới lớp tay áo dài lóe lên một tia sáng kín đáo, "Có hứng thú hợp tác với Chu mỗ một lần không?"

Tôi mỉm cười, đáp lễ anh ta một ly. Chu Thời Dạ là nhân vật lừng lẫy ở Vân Thành, nổi tiếng là kẻ một tay che trời. Hệ thống khuyên tôi đừng dấn thân vào nguy hiểm nữa. Nhưng không vào hang cọp, sao bắt được cọp con.

"Được thôi..."

"Phương Hoài!" Cổ tay tôi bất ngờ bị ai đó từ phía sau túm ch/ặt, rư/ợu vang trong ly đổ tràn ra đất.

Tôi xoay tay giữ ch/ặt đế ly, hờ hững ngước mắt.

"Phương Hoài, em không được đồng ý với anh ta."

28.

Chữ "Được" đã ra khỏi miệng. Trên thương trường quan trọng nhất là chữ tín, đâu thể tùy tiện nói lời rồi lại nuốt lời.

Nhưng Cố Thời Diễn vẫn cố chấp kéo tay tôi lại, tuyên bố với Chu Thời Dạ: "Nếu phi vụ này nhất định phải làm, thì để tôi. Phương Hoài, năng lực của em ấy không đủ, lại dễ đi vào đường mòn cực đoan."

"..."

Chu Thời Dạ đầy hứng thú đứng nhìn màn giằng co của chúng tôi, cuối cùng đưa danh thiếp cho Cố Thời Diễn.

Anh ta thực sự ưng ý Cố Thời Diễn hơn, nếu không phải vì e dè bối cảnh của anh ấy.

Nhưng nay Cố Thời Diễn đã dám nhận, chứng tỏ anh ấy cam lòng trở thành "châu chấu cùng một buộc dây".

Chu Thời Dạ hài lòng ôm vai Thẩm Nguyệt Bạch rời khỏi hội trường.

Tôi đuổi theo Cố Thời Diễn, m/ắng xối xả: "Mẹ kiếp, anh có thôi cái trò giành mối làm ăn của tôi đi không? Cái gì cũng giành, anh thấy vui lắm hả?"

Cố Thời Diễn đột ngột dừng bước, khiến tôi đ.â.m sầm vào người anh ấy...

"Mẹ kiếp!"

"Phương Hoài." Cơ thể g/ầy gò đột nhiên được ôm trọn vào lòng, giữa trời tuyết rơi rụng xuống một mảng ấm áp, "Anh muốn c/ứu em, cho anh một cơ hội được không?"

29.

Người ta vĩnh viễn không biết được, ngày mai và t.a.i n.ạ.n cái nào sẽ đến trước.

Sau khi Cố Thời Diễn tự mình vào cuộc, anh ấy bắt đầu bận rộn tối mày tối mặt. Tôi muốn tham gia cùng nhưng lần nào cũng bị gạt ra ngoài rìa.

Cho đến ngày hôm đó, tôi nhận được điện thoại của Thẩm Nguyệt Bạch.

Giọng nói cô ấy lạnh lùng khác hẳn cô gái trước kia, cực kỳ bình thản kể cho tôi nghe những năm qua Chu Thời Dạ đã làm bao nhiêu chuyện thất đức. Điều này tôi đương nhiên biết.

Cô ấy hỏi tôi: "Có muốn biết bí mật trong kế hoạch lần này của Chu Thời Dạ không?"

Tôi bảo muốn. Cô ấy cho tôi một địa chỉ. Dặn tôi đúng 10h tối nay phải có mặt ở đó đợi.

Chín giờ rưỡi, tôi giấu một con d.a.o găm trong người rồi xuất phát. Thế nhưng khi xe chạy đến vùng ngoại ô, tôi mới phát hiện ra...

Phanh xe, hỏng rồi.

30.

Trong trạng thái cực kỳ hoảng lo/ạn, tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, nhanh chóng lái xe vào một con đường gần như không có người và xe cộ qua lại.

Hệ thống cũng cuống cuồ/ng lên, nhưng nó hoàn toàn bất lực trước chuyện này.

Đúng lúc đó, Cố Thời Diễn gọi điện tới.

"Phương Hoài, em đang ở đâu?"

Tôi nhanh chóng thuật lại sự việc và đọc địa chỉ. Đầu dây bên kia, Cố Thời Diễn từ lo lắng hốt hoảng ban đầu, dần chuyển sang bình tĩnh dặn dò tôi phải làm gì, rồi cuối cùng là im lặng.

Điện thoại không ngắt, nhưng anh ấy cũng không nói thêm lời nào nữa. Định vị chia sẻ vẫn đang mở.

"Cố Thời Diễn." Tôi nén cơn r/un r/ẩy, gọi một tiếng.

Xe vẫn không ngừng tăng tốc, tay lái cũng ngày càng khó kiểm soát. Dù đã c.h.ế.t một lần rồi, tôi vẫn thấy sợ hãi vô cùng.

"Giữ chắc tay lái, không được đ.â.m vào cây hay rào chắn, đợi anh." Âm thanh bên phía Cố Thời Diễn trở nên hỗn lo/ạn.

Tiếng gió, tiếng cây xào xạc quá ồn ào, tôi sắp không nghe rõ lời anh ấy nói nữa.

"..."

Phía trước con đường này là vách đ/á, dưới vách đ/á là biển cả mênh mông.

Tôi nghĩ nếu được ch/ôn thây ở đó, cũng không tệ.

"Cố Thời Diễn." Bàn tay đang nắm vô lăng của tôi bỗng hết run, tôi cười nói: "Thật ra, tôi luôn muốn nói với anh một bí mật."

Dẫn đường hiển thị, vực thẳm chỉ còn cách vị trí của tôi chưa đầy năm cây số.

"Bí mật đó chính là điều tôi đã nói với anh trước khi c.h.ế.t ở kiếp trước… Không lừa anh đâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm