Phòng b/ệnh bên cạnh có một nhóc m/ập, thằng bé thích trốn ở dưới giường của người khác.
Khi tôi kể chuyện, thằng bé trốn ở đó, nghe xong thì nghiện, bò ra khỏi dưới gầm giường: “Vừa rồi chị còn kể có một con búp bê bị kh//âu miệng! Con búp bê đâu? Con búp bê đó đâu?”
“Búp bê? Búp bê là tôi làm, ha ha ha!” Tôi cũng cười ngay sau đó: “Tiểu Muội từng dạy tôi viết chữ, con bé khen tôi viết đẹp y hệt mình, còn có thắt dây đầu tước, Tiểu Muội từng cho tôi, tôi sợ bị người khác cư/ớp nên giấu kĩ mãi.”
“Miệng Trần Đại Quân x/ấu như vậy, đáng bị kh//âu lại! Tôi sợ bọn họ đá/nh tôi, nên nói là Tiểu Muội, ha ha ha, bọn họ không biết rằng đứa ngốc cũng biết nói dối.”
Tôi với nhóc m/ập cười vang, đột nhiên nhóc m/ập hỏi tôi: “Chị thật sự nhìn thấy Tiểu Muội? Rốt cuộc Tiểu Muội đã ch*t chưa?”
“Ch*t rồi, người x/ấu xí được vớt lên từ dưới sông chính là Tiểu Muội, tôi nhận được mà.” Tôi lấy quả quýt bác sĩ phát bóc cho nhóc m/ập ăn: “Thế nhưng tôi thật sự nhìn thấy Tiểu Muội, con bé cứ lặng lẽ đứng ở đó.”
“Ha ha ha!” Nhóc m/ập vỗ tay cười giống như tôi: “Em hiểu rồi, em hiểu rồi! Tiểu Muội đã ch*t nhưng chị ấy vẫn luôn ở cạnh chị, chị ở đâu, chị ấy sẽ ở đó! Những người kia còn ngốc hơn cả đứa ngốc, chuyện mà mấy đứa ngốc chúng ta đều hiểu, vậy mà bọn họ không hiểu.”
Nhóc m/ập nói, đột nhiên có hơi đắc ý: “Em dám đá/nh cược, bọn họ chắc chắn chưa từng hỏi chị, chị nhìn thấy là Tiểu Muội còn sống hay là Tiểu Muội đã ch*t, ha ha ha.”
“Đúng vậy, đúng lắm.” Tôi đ/ập tay với thằng bé: “Nếu như bọn họ hỏi, chị sẽ nói cho bọn họ biết Tiểu Muội đã ch*t từ lâu rồi, Tiểu Muội chỉ sống trong mắt chị mà thôi.”