Không Ngẫu Nhiên

Chương 8

09/10/2025 12:14

Quả nhiên vở kịch tôi và Vương Oánh Oánh diễn trước cửa cửa hàng tiện lợi hôm đó đã lọt vào tai Vu Hiểu Lâm. Cô ta rất hả hê muốn giúp tôi dạy cho Vương Oánh Oánh một bài học.

Có lẽ mọi người trong trường đều nghĩ tôi và Vương Oánh Oánh cực kỳ bất hòa.

Rốt cuộc cả thị trấn này đều biết bố ruột nó đ/á/nh tôi tà/n nh/ẫn thế nào. Thậm chí có lần hắn s/ay rư/ợu cầm chai bia ném thẳng vào mặt tôi. Một mảnh thủy tinh văng ra đ/âm thủng mắt trái. Từ đó tôi m/ù một bên.

Vụ việc năm ấy gây chấn động, trở thành đề tài bàn tán xôn xao của cả xóm. Mọi người đương nhiên cho rằng tôi phải c/ăm gh/ét cả Vương Oánh Oánh.

Nhưng thực ra không phải vậy. Tôi không phải Bồ T/át. Chẳng qua tôi không dám trút gi/ận lên nó. Vì tôi không thể. Nếu cuộc đời ảm đạm của tôi từng có điều may mắn, thì Vương Oánh Oánh chính là vì sao duy nhất.

Nó luôn đối xử tử tế với tôi. Ban đầu tôi bài xích, nhiều lần làm tổn thương nó.

Nhưng nó vẫn kiên nhẫn ở bên. Một thứ tình cảm không đòi hỏi hồi đáp.

Con bé thường giấu đồ ăn vặt chờ tôi về. Lén nhịn ăn sáng để chia tiền cho tôi. Khóc lóc che chở mỗi khi gã đàn ông ấy vung tay. Ngay cả con mắt giả bên trái này, cũng là nó năn nỉ bố dượng lắp cho tôi.

Khi chính mẹ tôi cũng im lặng, nó đ/á/nh đổi những cái t/át để tôi có được con mắt này, không phải sống như quái vật tuổi dậy thì.

Đứa trẻ không ai bênh như tôi, sinh ra đã là nạn nhân của dư luận. Họ thử cô lập, nhục mạ, rồi muốn vũ phu với tôi. Nhưng ngay cái t/át đầu tiên, tôi đã phản kháng không chút do dự. Không những thế, còn vác ghế đ/ập kẻ kia nhập viện.

Từ đó không ai dám b/ắt n/ạt tôi nữa. Những lời ch/ửi rủa cũng tan biến. Họ tưởng không ai bảo kê, tôi sẽ cam chịu trái đắng. Nhưng không ngờ tôi không tiếc mạng.

Với tôi, ch*t cũng chỉ là hết. Còn họ khác, họ b/ắt n/ạt để tìm vui. Họ sợ ch*t.

Thế là tôi lập bè kéo cánh, trả đũa tất cả những kẻ từng xúc phạm mình.

Tôi tưởng chỉ cần tỏ ra lạnh lùng với Vương Oánh Oánh, mọi th/ù h/ận sẽ không chạm đến nó. Nhưng giờ tôi mới biết, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

Nhìn gương mặt đắc ý của Vu Hiểu Lâm, tôi bật cười.

Sao không buồn cười cho được? Một người xinh đẹp thế này, sắp thành tro bụi rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhầm Lẫn Đặt Cống Phẩm Ở Động Phủ Của Ta, Sau Khi Nàng Chết, Ta Bị Ép Làm Mẹ Kế Cho Con Trai Hắn

Chương 19
Ta là tinh quái trong núi, đã sống mấy trăm năm. Có một cô bé khi còn sống, cứ mùng một rằm lại đến thắp hương, lễ vật năm nào cũng chất đầy trên tảng đá của ta. Ta lười đếm xiết, cứ thế mà ăn không ngồi rồi. Không ngờ nàng chết sớm, để lại đứa con ba tuổi, ngày ngày leo núi đến mộ khóc lóc. Nó khóc thương mẹ, khóc suốt hai năm trời. Khóc đến nỗi nhũ đá trong động của ta cũng suýt long ra. Ta không nhịn nổi nữa, hiện nguyên hình chỉ thẳng vào đứa nhóc: "Khóc cái gì? Mẹ mày còn nợ ta hai năm lễ vật chưa trả!" Đứa trẻ ngẩng đầu, mặt mũi nước mũi giàn giụa, chớp chớp mắt hỏi: "Vậy ngươi làm mẹ ta đi, ta thay bà ấy trả." Ta đứng hình. Mấy trăm năm chưa từng bị ai chọc tức, hôm nay lại thua một đứa nhãi ranh còn hôi sữa.
Cổ trang
0
Chỉ Lan Chương 8
Bại Tướng Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.