Năm Tháng Chẳng Thể Quay Đầu

Chương 1

04/06/2026 14:02

1,

Gương mặt ấy của Hạ C/âm quay sang.

Tim tôi lập tức run lên dữ dội.

Chiếc ly rư/ợu vang trong tay nghiêng đi, nửa ly rư/ợu đỏ cứ thế hất thẳng lên người anh.

Rư/ợu chảy dọc theo mái tóc, lướt qua gò má, từng giọt từng giọt rơi xuống bộ vest trắng anh đang mặc.

Hội trường vốn đang náo nhiệt bỗng chốc im phăng phắc.

Tôi lắp bắp, cúi đầu tránh ánh mắt anh.

"Xin lỗi... tôi không cố ý."

Sáu năm xa cách.

Gương mặt này, ngay cả trong mơ tôi cũng thấy nó chỉ thẳng vào mặt mình mà m/ắng một câu:

"Đồ sói mắt trắng."

Ông chủ Dư Kiều đứng phía sau khẽ đẩy tôi một cái.

"Làm cái gì vật hả? Tay chân vụng về thế. Còn không mau lau cho Hạ tổng đi?"

Miệng thì nói thế, nhưng anh ấy đã nhanh tay nhận lấy chiếc khăn trắng tinh mà nhân viên phục vụ đưa tới.

Bất động thanh sắc che tôi ra phía sau.

"Hàn Triều còn trẻ, vừa mới đóng máy xong. Mấy hôm nay quay phim thức trắng mấy đêm liền, Hạ tổng đừng chấp nhặt với cậu ấy."

"Lát nữa tôi sẽ đích thân đi m/ua bộ đồ mới để tạ lỗi với ngài."

Hạ C/âm không nói gì.

Mặc cho Dư Kiều dùng khăn lau mặt cho mình.

Ánh mắt anh vẫn nóng bỏng, chăm chú nhìn tôi.

Những người xung quanh không nhịn được nữa, bắt đầu nhân cơ hội bỏ đ/á xuống giếng.

Bữa tiệc hôm nay vốn chẳng đơn thuần.

Ai đến đây cũng vì muốn kéo đầu tư.

Nhà nào mà chẳng có vài nghệ sĩ cần nâng đỡ.

Bớt một đối thủ là thêm một cơ hội.

"Dư tổng, lại dẫn át chủ bài nhà anh ra ngoài à?"

Giọng điệu đầy mỉa mai.

Công ty chúng tôi là công ty mới thành lập.

Tính cả tôi và Dư Kiều, tổng cộng còn chưa đến mười người.

Dư Kiều không chỉ là ông chủ của tôi.

Anh ấy còn là người đại diện, trợ lý kiêm luôn tài xế của tôi.

"Dẫn thì cũng nên dẫn đứa nào lanh lợi một chút chứ."

"À phải rồi, tôi quên mất. Giải Trí Tinh Ng/u nhà các anh chỉ có mỗi Hàn Triều là cây đ/ộc đinh."

"Vai diễn nổi tiếng nhất của cậu ta còn là một cái x/á/c ch*t đến mặt cũng chẳng nhìn rõ."

...

Tôi cúi đầu bấm ngón tay.

Đúng lúc đó nghe thấy Hạ C/âm gọi mình.

"Hàn Triều."

Giọng nói không nghe ra vui gi/ận.

Dù anh có muốn làm tôi mất mặt thì cũng là điều tôi đáng phải chịu.

"Ngẩng đầu lên, nhìn tôi."

Tôi cam chịu ngẩng đầu.

Hạ C/âm cầm ly rư/ợu, đưa tay về phía tôi.

"Lại đây."

---

2

Rư/ợu vang khẽ sóng sánh theo động tác của anh.

Bàn tay khớp xươ/ng rõ ràng được ánh đỏ sẫm của rư/ợu tôn lên càng thêm trắng trẻo.

Tôi nhận mệnh bước tới.

Dừng lại cách anh một bước, rồi nhắm mắt.

"Em nhắm mắt làm gì?"

"Không dám gặp người, hay không dám gánh chuyện?"

Tôi sợ gặp anh.

Điều đó là thật.

Anh muốn s/ỉ nh/ục tôi thế nào cũng được.

Chỉ cần đừng liên lụy đến công ty.

"Hàn Triều, tôi không nhớ em lại nhát gan như vậy từ khi nào. Mở mắt ra."

Tôi mở mắt.

Anh bỗng bật cười.

Chiếc ly trong tay chỉ về phía người vừa nói nhiều nhất lúc nãy.

"Cầm ly rư/ợu này hắt vào hắn."

"Hoặc m/ắng lại."

Tôi đứng ngây tại chỗ, mở to mắt nhìn anh.

Anh đang bênh vực tôi.

Giống như rất nhiều lần trước đây.

Ngày ấy, cố vấn học tập gọi anh đến trường.

Đối mặt với những phụ huynh đang hùng hổ gây sức ép, sắc mặt anh vẫn không hề thay đổi.

"Tính cách Hàn Triều thế nào tôi rõ nhất."

"Em ấy sẽ không chủ động gây chuyện. Nếu đ/á/nh người thì chắc chắn có nguyên nhân."

"Nếu còn làm ầm lên thì gọi cảnh sát, kiểm tra camera."

"Nên giám định thương tích thì giám định, nên bồi thường thì bồi thường. Nếu phải vào tù hay lưu án tích, tôi cũng không ngăn cản."

Vài câu nói đơn giản đã khiến mấy nam sinh bị thương kia kéo phụ huynh sang một bên thì thầm bàn bạc.

Sau khi biết được sự thật, phía đối phương lập tức hạ hỏa, còn quay lại nói lời dễ nghe với Hạ C/âm.

Chỉ cần tôi không chịu thiệt.

Hạ C/âm vốn rất dễ nói chuyện.

Nhưng đó là chuyện của trước kia.

Bây giờ đã khác rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi Là Kẻ Bị Cả Server Ghét

Chương 10
Tôi là một NPC trong một trò chơi thực tế ảo. Thiết lập nhân vật của tôi là một thợ sửa chữa Beta âm u, thậm chí có phần nhếch nhác, đáng khinh. Tác dụng duy nhất của tôi là làm nền. Mỗi khi các nam chính xuất hiện, tôi sẽ đứng đó như một tấm phông nền xấu xí để tôn lên hào quang rực rỡ của họ. Đặc biệt là Hoàng thái tử của Đế quốc, Lục Tứ, một Alpha cấp S. Hắn sở hữu gương mặt hoàn mỹ đến mức ngay cả công nghệ dựng mô hình cũng khó có thể tái hiện trọn vẹn. Chàng trai tóc vàng, mắt xanh ấy là Alpha trong mộng của vô số Omega trên toàn tinh tế. Ngày nào đám người chơi cũng chỉ trích tôi không ngớt trên diễn đàn: “Sao thằng NPC tên Lâm U kia vẫn chưa bị xóa vậy? Mỗi lần thấy cái bộ tóc mái che kín mặt của nó là tôi mất cả khẩu vị.” “Nghe nói trong cốt truyện ẩn nó còn từng ăn cắp thuốc ức chế của Thái tử nữa cơ. Ghê tởm thật, cho nó chết được không?” “Hành trình cóp quỹ giết Lâm U (1/10000), đừng để loại người đó làm bẩn mắt Điện hạ.” Trên bảng điều khiển hệ thống, tôi cũng luôn phải đeo danh hiệu đỏ chói: [Độ chán ghét toàn server: MAX] Nhưng bọn họ không biết, vị Hoàng thái tử cao không với tới ấy... Đêm nào cũng chặn tôi trong khoang sửa chữa nồng nặc mùi dầu máy. Hắn cố chấp đến mức bệnh hoạn, vùi mặt vào cổ áo dính đầy vết bẩn của tôi, hít ngửi tuyến thể không tồn tại. Thậm chí… Chỉ để được nghe tôi khóc, hắn còn cố tình muốn phá hỏng tôi.
606
2 Ta Gặp Cừu Non Chương 8
3 Ký Tử Dao Chương 10
8 Cho xem chim đi Chương 14
11 Nacho Chương 22

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trúc mã phải ở bên trúc mã

Chương 11
Từ nhỏ tôi đã phản ứng chậm hơn người khác. Cậu bạn thanh mai trúc mã là Alpha đỉnh cấp luôn chăm sóc tôi từng li từng tí, cưng chiều tôi hết mực. Từ bé đến lớn, số người trêu chọc hai đứa nhiều không đếm xuể, ai cũng bảo tôi là "cô vợ nuôi từ bé" của cậu ấy. Nhưng tôi chỉ là một Beta thật thà bình thường, làm sao xứng với vị thiếu gia nhà họ Thẩm được. Vì thế mỗi lần nghe người ta trêu, tôi đều nghiêm túc giải thích: "Chúng tôi là anh em tốt. Alpha với Beta không thể ở bên nhau được." Có lẽ vì quá thân thiết nên Thẩm Yến Niên luôn thích nhờ tôi giúp đỡ. Cậu ấy bảo đêm đến cô đơn lạnh lẽo, bắt tôi ôm ngủ cùng. Tôi vẫn luôn cho rằng giữa hai đứa chỉ là tình anh em bình thường. Cho đến khi một người bạn nói muốn dẫn tôi ra ngoài mở mang tầm mắt. Và rồi tôi uống quá chén trong quán bar. Thẩm Yến Niên ghen đến phát điên. Trước mặt tất cả mọi người, cậu ấy trói tôi mang đi, hai mắt đỏ hoe, vừa cởi áo vừa tỏ tình: "Tớ đúng là không nên tin cái trò nước ấm luộc ếch." "Bên ngoài có bao nhiêu kẻ đang nhòm ngó cậu, tớ nhìn mà phát điên rồi."
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
206