Tôi nhìn đôi tay còn dính nước của Hứa Tri Bạch, nói: "Anh không muốn liên hôn với tôi sao?"
Hứa Tri Bạch rõ ràng đang căng thẳng.
Hắn đưa tay gãi đầu, mặt đỏ bừng, cuối cùng mới thốt ra một câu: "Tôi chưa có ý định đó."
Tôi nhìn hắn, vô tình phát ra một chút pheromone: "Thật sao?"
Hứa Tri Bạch bị pheromone của tôi thu hút, vô thức di chuyển về phía tôi.
Hắn mơ màng nói: "Thật, tôi không muốn..."
Lần này hắn còn chưa nói hết câu, tôi đã đ/è lên tuyến thể sau gáy hắn.
Tôi hỏi bằng giọng trầm thấp: "Hứa Tri Bạch, nếu không muốn, vậy anh cứ cọ vào tôi làm gì?"
Toàn thân Hứa Tri Bạch cứng đờ tại chỗ.
Bị người ta chạm vào tuyến thể như vậy, nếu là ở trước mặt đám đối thủ cạnh tranh kia, không biết bây giờ đã thảm hại đến mức nào rồi.
Nhưng mà...
Hơi thở của Hứa Tri Bạch rối lo/ạn, hắn khẽ cọ vào lòng bàn tay tôi một cái, sau đó như tỉnh mộng mà lùi lại.
Tôi thấy yết hầu hắn chuyển động, rồi hắn siết ch/ặt hai tay, quay người nói: "Em đừng đến tìm tôi, tôi đối với chuyện liên hôn này... Không có hứng thú."
Tôi nhìn tấm lưng cứng đờ của hắn, không đuổi theo nữa.
Kiếp trước, tôi từng vì thái độ của Hứa Tri Bạch mà nghi ngờ.
Khi tôi đến gần, hắn sẽ trở nên không giống chính mình, nhưng lại luôn đẩy tôi ra xa.
Tôi tưởng hắn không thích tôi, sau đó liền kiềm chế không trêu chọc hắn nữa.
Mãi cho đến sau này, tôi thấy những gì hắn viết trong nhật ký:
[Rất nhiều người từng nói không có Alpha nào thích một Omega như tôi, tôi sẽ khiến Alpha của mình bị người ta đàm tiếu, tôi mặc kệ bọn họ nói gì, nhưng... Liệu Lâm Tự Ngôn có gh/ét tôi như vậy không? Nếu tôi ở bên em ấy, em ấy cũng sẽ bị người ta chê bai.]
Sau một đoạn đ/ộc thoại nội tâm dài dằng dặc, ở trang kế tiếp, chữ đột nhiên phóng to gấp 3 lần:
[Tôi đang nghĩ cái quái gì thế! Sao tôi có thể ở bên Lâm Tự Ngôn được! Em ấy đã đính hôn với em trai tôi rồi! Và dù không đính hôn đi chăng nữa, cũng sẽ không đến lượt tôi!]
Thậm chí phía sau còn vẽ một hình người đang quỳ gối.
Vậy nên, khi tôi đến gần Hứa Tri Bạch, phản ứng đầu tiên của hắn là trốn tránh.
Bởi vì buổi tiệc tối được tổ chức ở nhà cũ nên tôi không về nhà riêng.
Sáng hôm sau ra khỏi nhà, mẹ nhắc nhở tôi: "A Ngôn, nhớ mang ô, hôm nay có mưa."
Tôi “dạ” một tiếng, đẩy cửa ra ngoài.
Hôm nay chỉ học một tiết, tôi không nghe lời mẹ, lúc sắp tan học mới nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, tôi cầm cặp sách định đứng dậy.
"Lâm Tự Ngôn."
Tôi nhìn người đứng bên cạnh mình.
Hứa Lạc Vũ nhìn tôi, có chút căng thẳng nói: "Đi cùng nhau không?"
Tôi liếc nhìn bầu trời xám xịt bên ngoài: "Không."
Hứa Lạc Vũ khựng lại, còn muốn nói gì đó.
Tôi đưa cổ tay lên xem đồng hồ, nói: "Xin lỗi, tôi đang vội."
Người bị từ chối lặng lẽ tránh ra, tôi mặc kệ môi cậu ta sắp bị cắn đến chảy m/áu, trực tiếp rời khỏi phòng học.
Xuống đến tầng dưới, trời vừa nãy còn âm u đã đổ mưa lớn.
Tôi đưa tay ra, hứng lấy chút nước mưa, rồi bước lên phía trước một bước.
Ngay lúc nước mưa sắp làm ướt tóc tôi, một chiếc ô đen đã nghiêng tới đầu tôi.
Vai của Hứa Tri Bạch bị ướt, hắn nhìn tôi hỏi: "Sao không mang ô thế?"
Tôi nhìn vào mắt hắn, thản nhiên nói: "Không biết hôm nay có mưa."
Rồi sau đó, nhìn dáng vẻ nhẹ nhõm của hắn, tôi hỏi: "Sao anh lại ở đây?"
Thế là người vừa thở phào nhẹ nhõm lại lập tức căng thẳng: "Tôi... Tôi đến trường các em làm chút việc."
Tôi gật đầu, không vạch trần hắn, chỉ nói: "Cảm ơn."
Hắn xua tay, câu "không có gì" vừa thốt ra, tôi liền tiếp lời: “Anh có thể kết hôn với tôi không?”