Dưới sự bảo vệ của một nhóm bạn học, cuối cùng tôi cũng thuận lợi báo cảnh sát.
Cảnh sát nhanh chóng có mặt, nhưng Vương Ninh đã cao chạy xa bay.
Trong phòng thẩm vấn, tay tôi run lẩy bẩy không ngừng.
Trời nóng như đổ lửa thế này, nữ cảnh sát vẫn phải lấy tấm chăn mỏng đắp cho tôi.
Tôi phải vất vả lắm mới kể lại đầu đuôi sự việc cho rõ ràng...
Nữ cảnh sát hỏi tôi: "Em có chắc hắn ta là thủ phạm không?"
Tôi khẳng định: "Em nghe rõ giọng hắn mà!"
Lúc này, Lão Tam gọi cho Vương Ninh nhưng không thể liên lạc được. Cô ấy khóc đến mức suy sụp, nhất quyết không tin vào sự thật phũ phàng.
Nhưng sau khi đối chiếu thông tin Lão Tam cung cấp, tôi mới vỡ lẽ hôm nay chuyện gì đã xảy ra.
Cuối học kỳ, nhiều sinh viên về quê sớm nên ký túc xá quản lý lỏng lẻo hẳn. Khoảng 10 giờ sáng, Vương Ninh hỏi thăm Lão Tam xem cả phòng có ai ở không.
Lão Tam thật thà kể: "Lão Đại đi nhảy, Lão Nhị hẹn hò với bạn trai, còn Lão Ngũ đi xin việc."
Vương Ninh lại dò hỏi thời gian mọi người quay về. Lão Tam bảo tôi và Lão Nhị chắc tối mới về, riêng Lão Đại trưa sẽ có mặt.
Thế là hắn nắm được lịch trình từng người trong phòng.
Sau đó hắn đề nghị Lão Tam đưa Lão Tứ, Lão Ngũ qua đó đ/á/nh bài, hắn mời cơm.
Lão Tam vừa khóc vừa nói: "Tôi đâu ngờ... tôi tưởng anh ấy biết cả phòng gh/ét mình nên muốn lấy lòng..."
Lão Tứ suýt nữa lao vào đ/á/nh cô ấy: "Cậu bị đi/ên à mà nghĩ ra chuyện tào lao thế?!"
Tôi mệt mỏi rã rời, nhưng vẫn xông tới ngăn cô ta lại: "Thôi đi! Chẳng phải các người cũng nghĩ vậy sao?"
Lão Tứ im bặt. Bởi vì bọn họ thật sự đều nghĩ như vậy.
Ba năm nay đã quen rồi, cho rằng Vương Ninh nên nịnh bợ bọn họ! Cho nên Lão Tứ và Lão Ngũ liền hớn hở đi đến ký túc xá nam!
Lão Tam sợ Lão Tứ nổi đi/ên lần nữa, trốn bên cạnh tôi, nhìn tôi với ánh mắt biết ơn.
Nói thật tôi cũng không muốn quan tâm đến cô ấy lắm…
Tôi quay sang nói với nữ cảnh sát: "Chị tiếp tục đi ạ."
Thế là chị ấy tiếp tục nói.
Đợi sau khi Lão Tứ và Lão Ngũ đều đã đến ký túc xá nam, Vương Ninh lại đột ngột lấy lý do bạn học nhờ giúp đỡ để rời khỏi đó.
Hắn bỏ mặc Lão Tam, Lão Tứ, Lão Ngũ ở ký túc xá nam, mà tôi và Lão Nhị lại x/á/c định là không về.
Sau đó, vào lúc mười một giờ mười lăm phút, hắn thuận lợi đợi được Lão Đại quay về và ra tay gi*t người.
Nhưng hắn không ngờ tới là tôi đã quay về sớm vào khoảng mười một giờ.
Vô tình nghe thấy toàn bộ quá trình hắn gi*t người.
Lúc mười một giờ bốn mươi lăm phút, Lão Tam gửi cho hắn một tin nhắn, nói Lão Ngũ đợi không kiên nhẫn nên đi rồi.
[Anh làm sao thế hả! Bọn em đợi không nổi nữa rồi!]
Lúc đó hắn vừa mới dọn dẹp hiện trường xong.
Sau khi nhận được tin nhắn của Lão Tam, hắn chọn cách thận trọng rời đi.
Quả nhiên trên đường gặp được Lão Tam và Lão Tứ, thế là cùng nhau quay lại ký túc xá nữ.
Chị cảnh sát nói: "X/á/c ch*t và hung khí giấu trong tủ khiến hắn trong lòng không yên, nên mới đi theo quay lại, khả năng cao là để gi*t người lần nữa nếu cần."
Chị ấy nói chúng tôi e là không an toàn.
Vương Ninh thế mà có thể hoàn thành việc gi*t người, dọn dẹp hiện trường trong vòng nửa tiếng đồng hồ, cho thấy tố chất tâm lý cực mạnh, và đã có mưu tính từ trước.
Mà loại tội phạm này, khả năng tái phạm là rất cao.