12.

Sau khi tôi kết thúc kì kinh nguyệt, Đoàn Văn Dã dường như mắc chứng nghiện hôn.

Việc đầu tiên anh làm trước khi đến công ty và sau khi về nhà là ôm lấy tôi và hôn tôi mọi lúc mọi nơi.

Nhưng lần nào anh cũng dừng lại vào thời điểm quan trọng, như thể anh đang giúp tôi làm quen dần.

Và quá trình giải hóa sự nh.ạy cả.m của tôi cũng đã đi đến hồi kết.

Ông chủ quán bar lần trước nghe nói Đoàn Văn Dã đã đá/nh người trong quán của anh ta.

Biết chuyện là do tên s/ay rư/ợu kia sàm sỡ tôi trước, ông chủ liên tục xin lỗi.

Sau đó, ông lên kế hoạch mời nhóm bạn của anh ấy đến tụ tập tại nhà máy rư/ợu của mình ở ngoại ô.

Có vẻ ông chủ quán bar không biết tình hình thực tế, nghĩ rằng Tần Tứ cũng cùng nhóm với chúng tôi, nên đã mời cả anh ta đến.

Trong đám đông, khi anh ta vừa bước vào, ánh mắt lập tức nhìn thẳng về phía tôi.

Chỉ trong chốc lát, anh ta đã bỏ đi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Trên mặt hắn ta không biểu lộ chút cảm xúc nào, khiến người ta khó có thể đoán được anh ta đang nghĩ điều gì.

Có một chàng trai cũng dẫn theo bạn gái của mình, họ ở ngay phòng bên cạnh chúng tôi.

Tối hôm đó, cả anh ta và bạn gái đều uống không ít.

Họ thoải mái có những hành động thân mật với nhau, mà cách âm của bức tường đó lại không tốt.

Tôi vô thức quay đầu lại.

Ánh mắt tôi chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Đoàn Văn Dã.

Đây là một tín hiệu nguy hiểm.

"Phải làm sao đây, họ làm anh ấy cũng bị kí/ch th/ích rồi."

Giọng anh bỗng trầm thấp, như đang thì thầm.

Tôi hơi h/oảng s/ợ.

"Cái gì……?"

Đoàn Văn Dã đột nhiên ép tôi dựa vào cửa, bàn tay anh chạm vào mép áo tôi như một tín hiệu.

"Em nghĩ là gì?"

Anh cố tình để tôi nhận ra sự kí/ch th/ích mà anh đang trải qua.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

Là Thẩm Triết.

"Tống Tống, chú nhỏ, nghe nói hai người cũng ở đây à!"

"Cháu đang nướng th!t cùng bạn ở tầng dưới, hai người cùng xuống đây chơi đi."

Tôi cố gắng bình tĩnh lại, nhẹ nhàng nhắc nhở anh.

“ Thẩm Triết đến kìa”

Nhưng Đoàn Văn Dã đã không còn nghe bất kỳ điều gì nữa.

Ánh mắt anh chỉ chằm chằm xuống môi tôi.

Ngày càng gần hơn.

"vậy thì sao?"

“Cậu ấy đâu thể ảnh hưởng đến chúng ta?”

Tôi chưa kịp phản ứng lại, anh ấy đã lập tức bế tôi đi về phía giường.

"Không được."

Anh cười thích thú, tự hỏi tự đáp.

Ngoài cửa, tiếng gõ cửa của Thẩm Triết vẫn tiếp tục vang lên thật kiên nhẫn.

Còn trong phòng, tôi đang trải nghiệm cảm giác mới mẻ chưa từng có.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm