Từng Bước Lún Sâu

Chương 6

30/05/2025 10:11

Sau khi đổi trợ giảng, tôi ngồi trong lớp mà lòng cứ bồn chồn như có kiến bò.

Nhưng nghĩ đến bản phân tích chi tiết đầy tâm huyết lần trước, tôi đành cố gắng tập trung nghe giảng.

Đến lúc định chăm chỉ làm bài tập, cuốn tài liệu lại biến mất tiêu.

Đang loay hoay lục tung mọi ngóc ngách thì điện thoại đổ chuông—là chị gái.

Giọng chị lẫn trong tiếng nhạc ầm ĩ phía sau:

"Tối thứ Sáu nhận kèm lập trình cho một nhóc nhé, chị đang công tác xa, em đi thay chị được không?"

Tôi?!

Dạy trẻ con? Đùa à?

Vừa định từ chối, chị nói tiếp:

"Trả công, một buổi một triệu, đi không?"

Tôi tức gi/ận đùng đùng, nghiến răng:

"Hai triệu!"

Dù tự tin về trình lập trình, nhưng dạy trẻ con vẫn khiến tôi hồi hộp.

Khi đã sẵn sàng và đến nơi, tôi cố nở một nụ cười thân thiện và bấm chuông cửa.

Cánh cửa mở ra, nụ cười tôi đông cứng.

Quý Thần Dần mặc đồ ở nhà, tóc còn hơi rối, đang đứng trước mặt tôi với vẻ mặt ngạc nhiên không kém.

Anh chớp mắt mấy cái, như cố nhớ tên tôi:

"Tống Nghi Thanh? Em tìm tôi?"

Tôi đứng hình. Ấp a ấp úng:

"Em... em đến dạy kèm ạ."

Nói xong liền lùi lại:

"Xin lỗi em nhầm nhà!" Rồi quay đầu bỏ chạy.

Đằng sau, giọng anh vang lên:

"Đứng lại!"

Tôi khựng lại giữa hành lang.

Anh đưa tay xoa thái dương, dường như đang ghép nối các chi tiết lại với nhau:

"Chủ quán bar… là người thân em?

Tôi ngây ngô đáp:

"Chị gái em ạ."

Quý Thần Dần lẩm bẩm:

"Bảo sao hôm đó ra về, nhân viên cứ theo dõi chúng ta."

Tôi chợt vỡ lẽ tròn mắt:

"Anh quen chị em à?"

Anh gật đầu. Khi tôi định hỏi thêm, anh nhẹ nhàng kéo cửa:

"Vào đi, ngoài này lạnh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm