Có lẽ là do lại được tiếp xúc với thiên nhiên, hôm nay tôi mơ thấy Tiểu Bạch sau một thời gian dài.

Đó là một con sói trắng toàn thân tuyết trắng.

Tôi gặp nó lúc còn chưa vào căn cứ, khi đang lang thang chật vật cầu sinh bên ngoài.

Lúc nhặt được nó, toàn thân nó bẩn thỉu, nằm vô lực trong một đống cỏ dại khô héo.

Có lẽ là do ánh mắt thú hoang nhìn sang quá đỗi kiên cường, khiến người ta không nỡ rời mắt.

Dù cảm thấy nó chẳng còn sống được bao lâu, tôi vẫn lén lút giấu nó vào trong vạt áo của mình.

May mắn là sức sống của sói con rất ngoan cường, nó đã sống sót.

Khoảng thời gian đó là lúc tôi thảm hại nhất, đi theo đoàn người lớn chạy nạn.

Vì không thức tỉnh dị năng, sức lực lại yếu, đóng góp cho cả đội có hạn.

Mỗi lần chỉ được chia cho một phần thức ăn rất ít ỏi.

Cũng may tôi và sói con ăn không nhiều, miễn cưỡng có thể duy trì được cái bụng no.

Cũng chính trong khoảng thời gian đó, bị b/ắt n/ạt đến sợ, tôi bắt đầu học "nghệ thuật giao tiếp".

Ban ngày ép bản thân phải nhẫn nhục chịu đựng, đội đủ loại ánh mắt soi mói gh/ê t/ởm đầy á/c ý để dây dưa với bọn họ.

Buổi tối thì ôm sói con vào lòng, hùng hổ ch/ửi người.

"Gã đàn ông đê tiện hôm nay còn định sờ mó tao, đồ không biết x/ấu hổ! Cũng không nhìn lại xem mình cái đức hạnh thối tha gì, có bạn gái rồi còn lăng nhăng! Loại người này đáng bị băm vằm!"

"Không chịu nổi nữa tao sắp bị thối ch*t rồi, tên đó vừa đi tới là bốc lên một mùi hôi thấu trời, tao gh/ét nhất là mấy đứa ở bẩn! Còn dám đứng gần tao như thế, nói chuyện cũng buồn nôn!"

"Phiền ch*t đi được, sao đàn ông bọn họ đều như thế hết vậy? Nhân phẩm nát bét."

"Bọn họ đều b/ắt n/ạt tao, đều coi thường tao. Đợi sau này tao nhất định phải ở nhà lầu, ăn sơn hào hải vị, để bọn họ tất cả đều phải lác mắt nhìn tao! Chỉ có nước gh/en tị đỏ mắt với tao thôi hừ hừ,"

"Tiểu Bạch, vẫn là mày tốt nhất. Mềm mại ấm áp, a xin lỗi nhé, tao có ôm ch/ặt quá không?"

......

Không biết có phải do tôi nói nhiều quá không, có hôm thế mà lại làm phiền đến mức Tiểu Bạch mở miệng nói chuyện.

"Đúng là x/ấu xa, sau này tôi giúp cậu dạy dỗ bọn họ."

Là một giọng thiếu niên trong trẻo, lạnh lùng.

Tôi ngẩn tò te ngay lập tức, cúi đầu nhìn sói con trắng trong lòng.

Thấy nó rõ ràng đang kêu "Gâu gâu", nhưng lọt vào tai tôi lại tự động dịch thành tiếng người có thể hiểu được.

"Cậu đợi tôi thêm một thời gian nữa." Giọng điệu thiếu niên cực ngầu: "Tôi có thể đ/á/nh cho bọn họ nằm đo ván hết."

Tôi luồn hai tay xuống dưới nách trước của nó, bế bổng sói con lên đối diện với mình.

Ngơ ngác hỏi: "Thật không?"

"Gâu ~"

Nó bảo… Thật.

Sau này tôi phát hiện mình không chỉ nghe hiểu lời sói con, mà các loài động thực vật khác cũng có thể nghe hiểu.

Mỗi loài một tính cách, có đứa chẳng thèm để ý đến tôi.

Nhưng phần lớn đều sẵn lòng tán gẫu với tôi.

Tôi vốn tưởng mình sẽ ở bên sói con mãi mãi, nhưng có một ngày.

Đoàn người chạy nạn bất ngờ đụng độ thủy triều zombie.

Trong tình cảnh hiểm nghèo, sói con đã giúp tôi dụ phần lớn zombie đi, tôi đợi được đội c/ứu viện của căn cứ Gia Ngân.

Nhưng tôi và nó đã lạc mất nhau, từ đó về sau không còn gặp lại nó nữa.

Rất lâu rất lâu không gặp, tôi nhớ nó rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi, Một “Trà Xanh” Đào Mỏ, Vậy Thì Sao Nào?

Chương 17
Bọn họ đều bảo tôi là một thằng con trai "trà xanh" đào mỏ. Dựa vào khuôn mặt xinh đẹp cùng cái miệng ngọt như bôi mật. Dỗ dành mấy tên dị năng giả xoay mòng mòng, thu đủ loại tài nguyên vào tay. Sau này, tôi vô tình đắc tội với một băng đảng hung ác. Để tránh bị trả thù, tôi đã tìm đến vị dị năng giả cấp S mới tới căn cứ, luôn hành động đơn độc và có thực lực cường hãn. Vào một buổi tối nọ, tôi gõ cửa phòng anh ấy, khoác lên mình vẻ mặt đáng thương, tủi thân đầy ấm ức, run rẩy hỏi: "Anh ơi, anh có thiếu trợ lý sinh hoạt không?" "Em có thể làm bất cứ việc gì, dọn dẹp vệ sinh, nấu ăn, giặt giũ... chỉ cần anh có thể bảo vệ em là được." Vốn dĩ tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị từ chối rồi. Thế nhưng, người đàn ông trong lời đồn là chuyên gia "nhận diện trà xanh", lạnh lùng đến mức vô tình kia lại rũ mắt nhìn tôi vài giây. Trầm giọng đáp: "Được."
Phiêu Lưu
Boys Love
Đam Mỹ
0
Xương Cốt Chương 17