Ngày diễn ra tiệc tất niên, tôi mặc chiếc váy liền thân mà mình thích nhất. Chiếc váy này là do Lưu Man Man tặng. Tôi hy vọng cô ấy sẽ cùng tôi chứng kiến khoảnh khắc đầy kích động này.
Trên sân khấu, sắc mặt Tạ Sơ Sinh hồng hào, chẳng hề thấy chút hoảng lo/ạn nào như mấy ngày trước. Nghe nói dạo gần đây gã đã chuyển đến một khu chung cư có hệ thống an ninh nghiêm ngặt nhất, còn vung tiền thuê hai vệ sĩ vạm vỡ, ngay cả lúc đi vệ sinh cũng theo sát như hình với bóng.
Tôi ngồi ở hàng ghế đầu, lạnh lùng quan sát gã, trong lòng thầm đếm ngược những giây phút cuối cùng trong cuộc đời tên cặn bã đó.
Phát biểu xong, Tạ Sơ Sinh bước đến trước chiếc bàn đã bày sẵn mười ly thủy tinh. Vương Lương đứng khép nép gần đó, hai mắt ghim ch/ặt vào những ly thủy tinh trên bàn. Gã là người phụ trách tiệc tất niên, toàn bộ hoạt động đinh cuối cùng này đều do gã giám sát. Đêm qua Vương Lương thậm chí còn chẳng dám chợp mắt, chỉ sợ Lưu Man Man giở trò vào những ly nước khác.
Tạ Sơ Sinh cầm micro lên, giọng hơi phấn khích:
“Kể từ khi tôi tổ chức trò chơi này, liên tiếp bốn năm rồi, tôi chưa từng bốc trúng ly nước lọc. Điều này chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ đến ông trời cũng cảm thấy trong bữa tiệc chúng ta nên uống không say không về. Tửu lượng, chính là đại diện cho năng lực chuyên môn, không biết uống rư/ợu, tức là không biết làm việc! Trò chơi này, là do tôi đặc biệt nghĩ ra để rèn luyện tửu lượng cho các cô cậu đấy, bản thân tôi thật sự đã dụng tâm lương khổ mà.”
Gã nói xong, bên dưới vang lên vài tràng vỗ tay lưa thưa. Xem ra, tất cả mọi người đều cảm thấy gã đang đ/á/nh rắm. Tôi ra sức vỗ tay, mong chờ màn biểu diễn đặc sắc tiếp theo.
Tạ Sơ Sinh bỏ micro xuống, ngón tay lướt qua lướt lại trên những chiếc ly. Vương Lương vươn dài cổ, chằm chằm nhìn theo tay gã. Một lát sau, ngón tay Tạ Sơ Sinh dừng lại ở ly số sáu. Thấy cảnh này, Vương Lương thở hắt ra một hơi dài thườn thượt.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Tạ Sơ Sinh lại đột ngột cầm ly số năm lên, ngửa cổ uống cạn một hơi. Ngay khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy sắc mặt Vương Lương trắng bệch, cả người như bị rút cạn linh h/ồn.
Tạ Sơ Sinh đặt mạnh ly thủy tinh xuống, mặt mày hớn hở:
“Ha ha, xem ra tối nay, chúng ta lại được không say không...”
Lời còn chưa dứt, một ngụm m/áu tươi lớn đã ọc ra từ miệng gã. Hai tay gã nắm ch/ặt lấy vạt áo trước ng/ực, ngã rầm xuống sân khấu, không còn động tĩnh gì nữa.
Khán đài bùng n/ổ những tiếng kinh hô. Giữa khung cảnh la hét và hỗn lo/ạn, tôi chậm rãi bước đến bên Vương Lương. Từ trên cao, tôi nhìn xuống gã bằng ánh mắt trịch thượng:
“Thật không may, vận khí của Giám đốc Tạ kém quá. Chín phần mười cơ hội như vậy mà anh ta cũng không nắm bắt được.”
Vương Lương đứng bật dậy, hai mắt đỏ ngầu bóp ch/ặt lấy cổ tôi, gầm lên:
“Mày và Lưu Man Man là một giuộc đúng không, bọn mày đã hạ đ/ộc vào tất cả các ly nước!”
Tôi lạnh lùng nhìn gã, không hề nao núng:
“Sự thật rành rành ra đây, Tạ Sơ Sinh chính là bị anh hạ đ/ộc ch*t. Chuẩn bị đền mạng đi, đồ cặn bã.”
Khi Đội trưởng Lưu đến, Vương Lương đã gần như suy sụp hoàn toàn. Gã tuôn ra như trút nước, khai sạch sành sanh những tội á/c tày trời mà bốn kẻ bọn gã đã gây ra cho Lưu Man Man. Khai xong, gã r/un r/ẩy chỉ tay về phía tôi.
“Đội trưởng Lưu, cô ta và Lưu Man Man là một giuộc. Chính bọn họ đã hợp mưu lừa tôi hạ đ/ộc vào nước để gi*t Tạ Sơ Sinh.”
Đối mặt với lời cáo buộc của gã, tôi thong thả cầm bình giữ nhiệt lên nhấp một ngụm.
“Vương Lương à, anh bịa chuyện thì cũng phải bịa cho ra h/ồn một chút chứ? Anh bảo Lưu Man Man sai anh hạ đ/ộc vào ly số năm nhưng cô ấy có phải thần tiên đâu, làm sao biết được Tạ Sơ Sinh sẽ chọn ly nào?”
Vương Lương nghiến răng trừng mắt nhìn tôi:
“Bọn mày tưởng tao ng/u chắc? Đừng tưởng tao không biết mày đã bỏ đ/ộc vào tất cả các ly nước!”
Tôi bật cười chế giễu:
“Người phụ trách trò chơi này chẳng phải là anh sao? Anh canh chừng những cái ly này như canh mả tổ, có hạ đ/ộc vào những ly khác hay không, chắc chẳng ai rõ hơn anh đâu nhỉ?”
Vương Lương quay sang nhìn Đội trưởng Lưu:
“Đội trưởng Lưu, tôi không hề nói dối! Anh cho người kiểm tra những ly khác là biết ngay thôi.”
Đội trưởng Lưu phẩy tay, hai viên cảnh sát đeo găng tay và khẩu trang liền bước lên kiểm tra những ly nước còn lại. Đợi kiểm tra tỉ mỉ từng ly một xong, họ đi tới, khẽ lắc đầu với Đội trưởng Lưu.
“Báo cáo Đội trưởng, qua kiểm tra, không phát hiện chất đ/ộc trong chất lỏng của những ly còn lại.”
Trong phút chốc, sắc mặt Vương Lương trắng bệch như tờ giấy. Gã mở to mắt nhìn tôi chằm chằm không dám tin, cơ thể r/un r/ẩy mất kiểm soát. Tôi đưa tay lên, ở một góc độ những người khác không thể nhìn thấy, từ từ ra hiệu c/ắt cổ với gã.
Đúng lúc này, một viên cảnh sát từ bên ngoài rảo bước đi vào. Cậu ta cầm điện thoại, giọng điệu gấp gáp báo cáo với Đội trưởng Lưu:
“Đội trưởng Lưu, thông tin của Lưu Man Man mà anh yêu cầu tôi tra c/ứu đã có rồi. Cô ấy... cô ấy đã ch*t từ nửa năm trước rồi...”
Nghe câu nói này, Vương Lương trông như gặp m/a, hai mắt trợn trừng hết cỡ. Gã thậm chí còn mềm nhũn hai chân, quỵ rạp xuống đất. Nhưng ngay giây tiếp theo, gã lại phá lên cười một cách quái dị.
“Ha ha ha ha, tao biết ngay là nó biến thành q/uỷ về b/áo th/ù mà. Nếu không làm sao Tạ Sơ Sinh lại chọn đúng cái ly tao đã hạ đ/ộc cơ chứ. Tao biết ngay nó sẽ không bao giờ tha cho tao, bởi vì tối hôm đó sau khi ba người bọn họ đi rồi, tao còn gọi thêm mấy thằng bạn khác tới... Ha ha ha ha, đây đều là quả báo mà tao đáng phải nhận.”
Vương Lương vừa la hét ầm ĩ, vừa khóc vừa cười, biểu cảm trên mặt gần như đi/ên lo/ạn. Gã không chịu nổi đả kích, phát đi/ên thật rồi.
Nhưng cho dù có đi/ên, gã cũng không thể trốn thoát khỏi sự trừng trị của pháp luật. Hai viên cảnh sát bước tới c/òng tay Vương Lương, lôi gã ra ngoài.
Đội trưởng Lưu đi tới, nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu.
“Ch*t ba người, đi/ên một kẻ, bây giờ cô đã hài lòng chưa?”
Tôi cười vô cùng rạng rỡ:
“Những thứ cặn bã này đều đã nhận được báo ứng xứng đáng, đương nhiên là tôi hài lòng. Hả hê khi kẻ á/c gặp nạn, không phạm pháp chứ Đội trưởng?”
Anh ta nhìn tôi một cái thật sâu rồi dẫn đội ngũ rời đi.