Sau khi kỳ thi đại học kết thúc.

Vương Toàn càng ngày càng thường xuyên rủ tôi qua nhà.

Cậu ta có máy chơi game, có cả truyện tranh, tôi dĩ nhiên rất thích đến chơi.

Chỉ có điều, sau khi đi vài lần, Tạ Tồn vô tình hỏi: “Rốt cuộc cậu đến nhà bạn học nào?”'

“Vương Toàn đó.”

Hắn 'ồ' một tiếng, lại nhíu mày hỏi: “Cái thằng đen đen lùn lùn như củ khoai ấy hả?”

Tôi thấy hắn nói hới quá đáng. Nói cho công bằng, Vương Toàn cũng đâu x/ấu, trước khi tôi chuyển đến còn được coi như hotboy lớp.

Tôi liền bênh vài câu. Hắn cười nhạt, quay lưng thái th!t, động tác có phần gắt gỏng.

Một lúc sau hắn dừng tay nói:

“Có thể đừng qua đó nữa được không?”

Tôi sững sờ:

“Hả?”

Tạ Tồn: “Thôi, coi như tôi chưa nói gì.”

Hôm đó, tôi chơi ở nhà Vương Toàn rất không tập trung.

Vương Toàn nhìn tôi một lúc lâu, tò mò hỏi: “Sao vậy? Có tâm sự à.”

Tôi lắc đầu.

Vương Toàn thân mật ôm lấy tôi, bí mật nói: “Này, Thẩm Tiểu Khanh, nếu mày thấy game không vui, tao còn có cái kí/ch th/ích hơn!”

Cái gì kí/ch th/ích hơn?

Tôi mơ hồ nhìn cậu ta kéo rèm cửa, khóa cửa lại, rồi lấy điện thoại ra, đưa cho tôi một tai nghe.

Tôi bất đắc dĩ, không lẽ là xem cái đó sao?

Cái đó có gì hay đâu, còn đáng để cậu ta khoe khoang như báu vật vậy không, kiếp trước tôi xem quá nhiều rồi.

Tôi thiếu hứng thú cúi đầu xuống, nhưng bỗng gi/ật mình.

Trong video, sao lại là hai người đàn ông?

Đàn ông… cũng được sao?

Mặc dù trước đây tôi đã biết là có thể, nhưng hiểu biết về điều này của tôi vẫn luôn mơ hồ, và tôi cũng không có hứng thú tìm hiểu.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy trận chiến đấu tay đôi trực tiếp như vậy.

Trong video, chàng trai trẻ hơn một chút dùng tiếng Nhật liên tục gọi anh trai.

Người lớn tuổi hơn, da màu mạch nha, to lớn oai vệ, anh ta nắm lấy cánh tay chàng trai, kéo anh ta đến ghế sofa.

“Chúng ta không phải là anh em ruột. Nakata-san, cậu quá không phòng bị với đàn ông, dám yên tâm ngủ cùng tôi.”

Chàng trai diễn kịch giả vờ vật lộn: “Không, tôi chỉ coi anh như anh trai.”

Người đàn ông không thèm để ý, cúi xuống hôn, thở dồn dập:

“Anh trai thì sao? Anh trai cũng được mà.”

Tôi bất giác nuốt khan, đỏ mặt quay đi:

“Đồ đi/ên, tôi không xem cái loại này.”

Vương Toàn lại ghì vai tôi, áp sát hơn, hơi thở phả nóng bên tai:

“Đừng giả vờ nữa, Tiểu Khanh. Tao thấy cả rồi.”

Thấy cái gì?

Tôi mím môi, theo ánh mắt cậu ta nhìn xuống, mới gi/ật mình che vội lấy quần.

“... Tao phải về rồi!”

Tôi định bật dậy thì bị cậu ta ghì ch/ặt xuống, vòng tay quấn lấy.

Tai nghe vẫn vương bên tai, âm thanh ướt át trộn lẫn với giọng nói r/un r/ẩy của cậu ta:

“Tiểu Khanh, tao thích mày từ lâu rồi, chỉ là không dám nói… Giờ chúng ta đều trưởng thành, tao muốn dũng cảm một lần.”

Tôi gào lên, cố đẩy cậu ta ra, nhưng cậu ta lại cúi xuống hôn lên cổ tôi.

“Vương Toàn, bỏ ra! Mày đi/ên rồi hả?”

“Thử với tao đi, Tiểu Khanh… tao biết mày cũng…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ đơn thân thích nuôi cá, tôi giẫm nát hồ cá của cô ấy

Chương 6
Trong khu chung cư của chúng tôi có một bà mẹ đơn thân. Cô ta nói năng nhẹ nhàng, đôi mắt lúc nào cũng hơi đỏ hoe. Đường ống nước thì cứ hỏng mãi, bóng đèn thì cứ chớp nháy liên hồi, bao gạo thì lúc nào cũng vác không nổi. Thế là, tất cả những người đàn ông đã có vợ trong khu đều trở thành lao động miễn phí của cô ta. Ai mà có vợ phàn nàn vài câu, cánh đàn ông lại nhíu mày: "Người ta mẹ góa con côi, cô có chút lòng trắc ẩn nào không thế?" Nhờ chiêu bài này, cô ta đã ép được ba hộ hàng xóm phải đưa vợ về nhà ngoại. Tháng trước, tôi và Trần Thước chuyển đến đây. Ngày thứ ba sau khi dọn đến, vào lúc 11 giờ đêm, cô ta gõ cửa nhà chúng tôi. Cô ta mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, che lấy ngực, nhìn chồng tôi với vẻ đáng thương tội nghiệp: "Anh Trần, nhà tôi có một con gián rất lớn, tôi sợ lắm, anh có thể giúp tôi được không?" Trần Thước không nói gì, quay sang nhìn tôi. Tôi đứng dậy từ ghế sofa, tiện tay vớ lấy một chai thuốc diệt côn trùng, mỉm cười đi tới: "Gián sao? Trùng hợp thật, tôi thích nhất là dẫm chết mấy thứ bẩn thỉu không dám lộ mặt này đấy."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0