Tiểu Muội

Chương 1

22/02/2024 16:28

Thôn chúng tôi vớt được một người bị ngâm nước đến trương phình ở dưới sông. Người trong thôn nói, người này là Tiểu Muội.

Tôi cười hì hì, rõ ràng Tiểu Muội đang ở ngay bên cạnh tôi mà.

Tôi nói với Trần Đại Quân: "Tiểu Muội muốn ăn thịt khô ở trên bệ bếp, chúng ta c/ắt thịt ăn có được không?”

Trong ánh mắt của Trần Đại Quân chứa đầy sự sợ hãi, anh ta đẩy tôi ngã ra đất và đ/á/nh đ/ấm.

“Cô ta ch*t rồi! Mày còn nói nhăng nói cuội, tao đ/á/nh ch*t mày.”

Tôi ôm đầu cuộn tròn người trên đất, nhưng miệng vẫn cười hì hì.

Ai da, rõ ràng Tiểu Muội ở đây mà, vì sao bọn họ không thấy được?

---

Tôi tên Lý Sỏa Nựu, người trong thôn đều nói tôi là đồ ngốc, đầu óc không bình thường.

Bọn họ không thích tôi, cũng không thích Tiểu Muội.

À, không phải! Trước đây bọn họ có thích Tiểu Muội, cho đến khi Tiểu Muội quần áo xộc xệch từ bên ngoài chạy về.

Có rất nhiều người mặc đồng phục theo sau Tiểu Muội đi vào thôn, Trần Đại Quân được gọi ra, người trong thôn nói anh ta là "người chứng kiến” gì gì đó.

Trần Đại Quân nói với mọi người rằng: "Là cô ta tự nguyện mà, tôi nhìn thấy cô ta nhận tiền và ngủ với đàn ông ở trên bờ ruộng. Cô ta sợ tôi nói ra ngoài, nên còn cho tôi sờ mó nữa.”

Tiểu Muội hét toáng lên: "Tôi không có, tôi không làm vậy, anh nói bậy!”

Thế nhưng mọi người chỉ cười, còn cười rất lớn tiếng.

Ngay cả những người mặc đồng phục kia cũng nói: "Lý Tiểu Muội, năm nay cô lớp 12, đã thành niên rồi, phải ăn nói thật thà, không thể báo cảnh sát giả.”

Từ đó trở đi, người trong thôn nhìn thấy Tiểu Muội đều sẽ cười thật to, bọn họ còn hỏi Tiểu Muội.

“Cô bị người làm qua rồi à? Không còn tơ nữa sao?”

"Bao nhiêu tiền có thể ngủ với cô thế nhỉ?”

"Để tôi sờ với nào.”

Tiểu Muội lôi kéo Trần Đại Quân không ngừng c/ầu x/in: “Anh Đại Quân, anh đều nhìn thấy, tôi đã đ/á/nh tên s/úc si/nh đó bỏ chạy, tôi trong sạch mà! C/ầu x/in anh nói rõ ràng với mọi người.”

Trần Đại Quân cười hì hì, bưng bát cơm chạy khắp thôn:

"Tôi không nhìn thấy gì hết, chỉ nhìn thấy cô bị người ta làm cho kêu oai oái thôi!”

...

Từ đó trở đi, ánh mắt của người trong thôn nhìn Tiểu Muội càng kì quái.

Các cô gái cùng Tiểu Muội đi học lúc trước không còn đi cùng với Tiểu Muội nữa, bọn họ nói con bé bẩn, nói trong trường học không ai thèm chơi với con bé.

Đàn bà trong thôn nhìn thấy Tiểu Muội là nhổ nước bọt, m/ắng con bé quyến rũ đàn ông, bảo con bé cút ra khỏi thôn.

Còn có rất nhiều đàn ông muốn vén váy của Tiểu Muội, Tiểu Muội chỉ có thể khóc lóc trốn đi.

Từ đó về sau Tiểu Muội không đến trường học nữa, cũng không ra khỏi nhà. Mỗi ngày đều ru rú trong nhà, còn không cho phép tôi bật đèn. Nửa đêm, Trần Đại Quân trèo vào sân nhà tôi.

Anh ta nói: “Cũng đã cho người ta ngủ rồi, cũng để tao ngủ một lần nào.”

Tiểu Muội không chịu, liều mạng cắn anh ta, Trần Đại Quân mất hứng, hung hăng kh/inh bỉ một tiếng.

Anh ta nói: "Hừ, mày đợi đấy cho ông đây.”

Tiểu Muội ầng ậc nước mắt, cầm điện thoại bấm 110, thế nhưng vẫn chưa nghe được tiếng đầu dây bên kia thì Tiểu Muội đã cúp điện thoại.

Tôi hỏi Tiểu Muội có phải là muốn những người mặc đồng phục kia không.

Tiểu Muội nhào vào lòng tôi: “Vô dụng cả, không có ai tin em cả.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13
12 Đồng Trần Chương 36

Mới cập nhật

Xem thêm