Giản Thần đưa tôi đến một khách sạn năm sao. Cậu ấy đứng ngoài cửa không bước vào, ánh mắt dán ch/ặt vào chiếc vali chưa kịp sắp xếp dưới chân, cằm hơi bạnh ra:

"Thì ra đã đặt phòng sẵn rồi, em còn thắc mắc sao anh chẳng mang theo gì cả mà dám xuất hiện."

"Anh chuẩn bị tinh thần đá/nh trường kỳ mà." Tôi vốn mặt dày, thản nhiên đáp trả.

Giản Thần im lặng, liếc nhìn điện thoại: "Gần ba giờ sáng rồi, anh vào tắm rửa rồi ngủ đi." Nói rồi quay người định rời đi.

Tôi nắm lấy cổ tay cậu, lực vừa đủ để lưu luyến mà không ép buộc, giọng mềm mại thở dài: "Giản Thần... đừng đi được không?"

Hơi thở cậu ấy khẽ rung lên.

Thành công rồi!

"Giản Thần, em biết đấy, anh khó ngủ lắm. Hôm nay từ máy bay xuống là anh phải bắt tàu đi liền, đến khách sạn cất đồ xong lại chạy ra chợ đêm tìm em. Mệt lắm rồi, chỉ muốn ngủ một giấc tử tế."

Thực ra, ba năm nay tôi chưa từng có một đêm ngon giấc. Tôi nhớ cái ôm ấm áp của người này, nhớ đến phát đi/ên lên được.

Đến nỗi khi bạn đại học gửi video Giản Thần đang nấu ăn trên mạng, tôi lập tức bỏ họp hội đồng quản trị, nhét đại vali rồi bay thẳng đến đây.

"Giản Thần..." Giọng tôi nỉ non đầy uất ức.

Người bị tôi níu kéo bằng lời mềm mỏng thở dài khẽ ch/ửi thề, đẩy tôi vào phòng. Có lẽ cậu ấy chỉ muốn tôi nhanh vào phòng ngủ.

Nhưng khi tôi như rắn quấn lên vai cậu, ngửa mặt hôn lên môi kia, ý định ban đầu đã biến thành d/ục v/ọng cuồ/ng nhiệt.

Lớp vỏ lạnh lùng vỡ vụn, khát khao trong cậu trào dâng nuốt chửng tôi. Nhưng cậu vẫn gắng kìm nén, quay mặt đi thở gấp: "Người em đầy mùi dầu mỡ, để tắm cái đã."

Sợ cậu tỉnh táo lại, tôi ôm ch/ặt lấy cổ cậu nũng nịu: "Tắm chung đi."

Ánh mắt Giản Thần bùng lên ngọn lửa dục tình. Hai cơ thể ướt đẫm hương hoa cỏ quấn lấy nhau ngã xuống giường.

Giản Thần với tay về phía tủ đầu giường tìm "đồ bảo hộ lao động".

"Trong vali có." Tôi ngăn cậu lại, "Hộp anh m/ua năm ngoái, còn hạn sử dụng." Ánh mắt cậu lóe lên ý cười, bước xuống giường lục tìm.

Cơn bão ái tình ập đến. Mơ ước bấy lâu thành hiện thực, tôi nghẹn ngào đỏ hoe mắt.

Giản Thần đang leo lên giường bỗng dừng lại, mặt mày nhăn nhó: "Em chưa động vào mà anh đã khóc? Thôi, không làm nữa!"

"Làm!" Tôi bật dậy đ/è cậu xuống, lật người lên trên, "Anh vui quá nên khóc đấy!"

Nụ cười quen thuộc năm nào lại nở trên môi Giản Thần - thứ nụ cười dịu dàng chỉ dành riêng cho tôi. Cậu ấy bóp lấy eo tôi: "Được, tối nay anh tự xử đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm