Vừa bước vào nhà hàng, tôi đã nhìn thấy Chu Dữ Bạch ngồi cạnh cửa sổ.
Tôi kéo cánh tay Lục Tri Khác lại.
"Anh! Là anh ta sao? Đẹp trai quá!
Hình như em trúng tiếng sét ái tình mất rồi!"
Lục Tri Khác hất tay tôi ra, hừ lạnh một tiếng cực khẽ.
Tôi nhún vai, bước đi trước anh ấy.
Áo sơ mi của tôi hở lưng, chỉ được buộc hờ bằng vài sợi dây ngọc trai.
Bộ quần áo này vốn dĩ là mặc cho anh ấy xem.
Đã mặc cho anh ấy xem, thì anh ấy bắt buộc phải xem!
Không muốn xem cũng phải xem!
Đi đến bên bàn, Chu Dữ Bạch vô cùng lịch thiệp đứng dậy.
Người này nhã nhặn lịch sự, hoàn toàn là một thái cực trái ngược với cỗ máy làm lạnh di động như Lục Tri Khác.
Tôi đã từng đọc luận văn của anh ta rất nhiều lần, không ngờ bản thân anh ta lại trông như thế này.
Bắt tay chào hỏi xong, tôi ngồi xuống.
Lục Tri Khác kéo ghế ra, ngồi xuống ngay bên cạnh tôi.
Tôi làm ra vẻ ngạc nhiên: "Anh ơi, anh không về à?"
Lục Tri Khác khoanh tay tựa lưng vào ghế: "Ôn chuyện cũ."
Chương 2:
Chu Dữ Bạch mỉm cười rót cho anh ấy một ly nước.
"Tri Khác, cậu đúng là không yên tâm về cậu em trai này nhỉ."
Lục Tri Khác lạnh nhạt liếc tôi một cái:
"Nó quá nghịch ngợm."
Tôi lườm anh ấy một cái, quay sang đáp lại Chu Dữ Bạch bằng một nụ cười ngọt ngào.
"Đâu có, em ngoan lắm mà."