5.

Lục Tụng An mất trí nhớ, miệng lưỡi tuy không á/c đ/ộc như ngày thường nhưng lại là một con q/uỷ bám người.

Chỉ h/ận không thể bám lấy tôi suốt hai mươi tư tiếng.

Theo lời của hắn, vì yêu nhau nên phải ở bên nhau từng giây từng phút.

Nhưng hắn vẫn luôn hỏi tôi: “Tại sao chúng ta không có ảnh chụp chung?”

Một lời nói dối sẽ cần vô số lời nói dối theo sau để che đậy.

Tôi không thể làm gì khác ngoại trừ lấy lý do “Mới yêu, chưa kịp chụp” để qua mặt hắn.

Cũng may là hắn tin.

Lập tức nắm lấy tay tôi, kéo tôi đến trước mặt hắn khi tôi đang nấu cơm.

Tôi ngơ ngác, đ/âm sầm vào ngựk hắn.

Chỉ thấy hắn cúi người, nhẹ nhàng áp môi lên.

“Tách” một tiếng, hắn từ từ buông ra, giơ tấm hình vừa mới chụp ra.

“Cậu nhìn đi, giờ thì có ảnh chụp chung rồi!”

Hắn vẫy điện thoại, cho tôi xem tấm hình vừa mới chụp, thậm chí còn đặt làm hình nền.

Không hề để ý đến tôi đang ch*t lặng tại chỗ.

Suy nghĩ dần dần quay trở lại, mặt tôi ngay lập tức đỏ bừng.

Đây là sự thật à?

Tôi cứ thế mà mất nụ hôn đầu như vậy sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai đã bán đi những giấc mơ của chúng tôi

Chương 12
Người lưu giữ giấc mơ Lê Tri Vãn phát hiện bạn trai Trình Tự Xuyên vì muốn chi trả phí điều trị tỉnh mộng cho người em gái hôn mê lâu ngày, đã tự ý bán những giấc mơ mà cả hai cùng niêm phong hàng năm cho chợ Dạ Khế. Khi từng chiếc bình chứa giấc mơ phai màu, cô mới xác nhận rằng những ký ức liên quan lúc tỉnh táo cũng đã bị lấy đi, và giấc mơ cuối cùng chờ được đổi chính là đêm cả hai quyết định dọn về sống chung. Giữa lúc em gái dần có dấu hiệu tỉnh lại, ký ức chung liên tục biến mất và cái giá phải trả để chuộc lại mười năm không mộng mị, Tri Vãn buộc phải giành lại quyền quyết định đối với những ký ức chung của chính mình trước, sau đó cùng Tự Xuyên lựa chọn lại xem ai sẽ là người gánh vác những cái giá phải trả đó.
0