Nô Lệ Công Sở và Mị Ma

Chương 2

28/02/2025 18:12

Dù thể trạng yếu ớt, tôi vẫn có những giấc mơ xuân tình. Tỉnh dậy, lại lần nữa cảm nhận rõ ràng sự bất lực của bản thân.

Nên khi một anh chàng điển trai mặt chuẩn c/ắt tóc, cởi trần mặc quần da đột nhiên xuất hiện trên giường, tôi chỉ khẽ chép miệng:

"Phí của trời."

Cơ thể tê liệt, đầu óc choáng váng, tôi bình thản quan sát ảo giác mất kiểm soát này như mọi lần trong mơ.

Thân hình đẹp tựa điêu khắc vượt ngoài trí tưởng tượng nhân loại, gương mặt sáng lấp lánh dưới trăng, đôi mắt quyến rũ hơn cả vàng nguyên chất, tất cả vượt quá giới hạn thẩm mỹ và ngôn từ của tôi.

-- Trai đẹp phiên bản đặc biệt.

"Ta là hiện thân của khoái lạc, điểm đến sau cùng trong khát vọng của ngươi."

Soái ca đặc biệt chống tay hai bên gối, cúi xuống. Giọng trầm khàn cùng hơi thở nóng bỏng luồn vào màng nhĩ của tôi.

Hương thơm mê hoặc quấn lấy khứu giác.

Ngón tay thon dài đặt lên yết hầu đang lăn tăn nuốt nước bọt của tôi, lướt qua lồng ngựk mỏng manh, rồi dần trôi xuống...

Từng tế bào trong tôi bùng ch/áy, trái tim đã tắt lịm lâu ngày đ/ập thình thịch.

......

Rồi mọi thứ dừng lại.

Tôi mệt. Mệt đến mức chỉ cảm thấy... tình mẹ dành cho soái ca đang hùng hục "làm việc" trên người mình.

Gương mặt từng được xem là tuyệt tác di truyền từ nhân loại biến sắc. Soái ca đặc biệt bật dậy thất thần nói:

"Đm... đồ... đồ bất lực!!"

Không khí gợi cảm tan biến trong chớp mắt.

Tôi ngồi dậy, giờ mới nhận ra chiếc sừng nhọn trên đầu và chiếc đuôi dài sau lưng hắn.

Tôi thốt lên:

"Người là mị m/a, con q/uỷ d/âm dục...!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ tặng mẹ tôi thẻ mua sắm giả, tôi ly hôn cô ấy

Chương 9
Khi nhận được điện thoại từ khoa cấp cứu của bệnh viện trung tâm thành phố, tôi đang họp ở công ty. “Anh có phải là người nhà của Lưu Nam không? Bệnh nhân hiện đang ở bệnh viện, anh đến đây ngay lập tức!” Khi đến bệnh viện, mẹ tôi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Không sao đâu, không sao đâu, bác sĩ bảo chỉ là viêm dạ dày cấp tính thôi, truyền xong chai nước này là hết đau ấy mà.” Cô y tá đang thay thuốc ở bên cạnh nghe không nổi nữa, lạnh lùng đưa tờ hóa đơn thanh toán cho tôi: “Anh làm con kiểu gì vậy? Để một người già như thế này đi làm thuê rửa bát trong bếp nhà hàng.” “Ông chủ nói vì bà ấy muốn tranh thủ thời gian về nấu cơm tối cho các anh, nên bữa trưa còn chẳng kịp ăn miếng nào.” “Bị bỏ đói lâu ngày như vậy, dạ dày bằng sắt cũng không chịu nổi đâu.” “Đi làm thuê?” Nhìn đôi bàn tay đầy vết thương của bà, giọng tôi run lên: “Mẹ, chẳng phải con đã bảo Mộng Dao đưa cho mẹ một chiếc thẻ mua sắm siêu thị hạn mức hai mươi nghìn tệ rồi sao?” “Tại sao mẹ lại phải đi rửa bát ở quán ăn?” Mẹ tôi cẩn thận lấy từ trong túi áo ra một tấm thẻ đưa cho tôi.
Tình cảm
0