Cái Bóng Kỳ Quái

Chương 7

15/11/2024 17:41

“Ôn Tầm, dậy đi, dậy mau!”

Sau một lúc lay người dữ dôi, tôi tỉnh dậy từ trong mơ.

Mở mắt ra, có lại lý trí, câu đầu tiên tôi mở miệng hỏi: “Nó đi chưa?”

Hồ Tuyệt Hưởng lau mồ hôi trên trán, ngồi trên giường tôi: “Ôn Tầm, cậu tuổi con gì thế? Ngủ gì mà như ch*t vậy, kêu như nào cũng không dậy.”

Tôi ngắt lời cô ấy, bảo đừng nói nhảm nữa, vào thẳng vấn đề.

Hồ Tuyệt Hưởng nói một cách kéo dài: “Vâng ~~~ Nó đi rồi ~~~ Chính mắt tớ thấy nó đi rồi ~~~ “

“À đúng rồi…”

Đột nhiên ngừng lại.

Thái độ thay đổi nhanh như thế khiến tôi có chút lo lắng.

Hồ Tuyệt Hưởng ngập ngừng một lúc, mới nói tiếp: “Nó nhờ tớ truyền lời cho cậu.”

Tim tôi đ/ập hẫng một nhịp: Nó, nhờ Hồ Tuyệt Hưởng nói với tôi?

Tôi chậm rãi tiếp thu câu nói này: “Nó nói gì?”

Hồ Tuyệt Hưởng nói: “Nó nói rằng, nó đợi cậu ở dưới lầu Tứ Giáo.”

Nó, hẹn gặp tôi?

Tôi chưa kịp suy nghĩ thì Hồ Tuyệt Hưởng hỏi: “Ôn Tầm, chúng ta có đi gặp nó không?”

“Không gấp.” Tôi nói, “Tớ muốn chắc chắn một chuyện trước đã.”

Tôi mở đèn flash điện thoại, rọi lên tường rồi để ngón tay mình vào.

Trên tường, không có bóng của tôi.

Hồ Tuyệt Hưởng thấy cảnh này kinh ngạc không thôi.

Cô ấy thử để ngón tay mình vào thì thấy bóng của mình in lên tường.

“Hưởng, cậu nói xem, cái bóng thoát ra khỏi cơ thể chủ nhân, thì sẽ muốn làm gì?”

Hồ Tuyệt Hưởng không có trả lời ngay.

Chúng tôi rơi vào trầm tư một hồi lâu.

“Hưởng, cậu nói đúng, đối mặt với chuyện chưa biết, điều đầu tiên chúng ta phải làm đó chính là phải hiểu rõ về nó.”

“Chỉ có thông qua tìm hiểu, thì chúng ta mới tìm được cách xoay chuyển nó.”

“Cậu xem, ít ra bây giờ chúng ta có thể chắc chắn một điều, rằng nó chính là cái bóng của tớ!”

“Lúc này cái bóng của tớ không có ở đây… cũng tức là, bây giờ tớ làm gì, nó cũng không biết, đúng chứ?” Tôi hỏi.

Mắt Hồ Tuyệt Hưởng sáng lên: “Đúng vậy!”Tôi hỏi Hồ Tuyệt Hưởng: “Cậu có số điện thoại của Vương Trục không?”

Vương Trục là tên của hot boy trường, cũng tức là người yêu của cái bóng.

Tại sao lại hỏi như thế, bởi vì tôi biết, Hồ Tuyệt Hưởng và Vương Trục là cùng một tầng lớp.

Đúng như dự đoán, Hồ Tuyệt Hưởng lập tức nói: “Tớ không những có số điện thoại của Vương Trục, mà còn có số điện thoại của Tần An Hồi bạn gái cậu ta, bạn gái cậu ta còn là bạn thân của chị họ tớ nữa.”

“Vương Trục có bạn gái sao?”

“Đương nhiên! Tần An Hồi, đại tiểu thư thế gia thứ thiệt.”

“Đừng thấy Vương Trục chơi bời như thế, ở trước mặt chị An Hồi, cậu ta là một tên dại gái, sợ chị An Hồi không cần hắn nữa!”

“Chị An Hồi mới về nước vài ngày trước, mấy ngày nay Vương Trục chắc chắn đang bận làm cún ngoan của chị ấy rồi!”

“Tin này của cậu chắc chắn chứ?”

“Chắc như đinh đóng cột.” Hồ Tuyệt Hưởng vỗ ngựk chắc chắn, “Những cái khác thì không chắc, chứ mấy tin hóng hớt này, không có chuyện gì mà Hồ Tuyệt Hưởng này không biết được.”

“Cho tớ xin số điện thoại của Tần An Hồi.”

Một phút sau, tôi gọi đến số điện thoại của Tần An Hồi.

“Em chào chị An Hồi, em là Ôn Tầm, bạn thân của Hồ Tuyệt Hưởng, xin lỗi vì muộn như thế còn gọi đến làm phiền chị, xin chị hãy c/ứu em.”

Mười một giờ đêm, một chiếc xe sang đậu ở trước cổng trường, Tần An Hồi dẫn theo Vương Trục xuống xe.

Tôi và Hồ Tuyệt Hưởng sớm đã m/ua sẵn đồ ăn vặt và nước uống đợi ở khu đọc sách.

Đợi Tần An Hồi và Vương Trục ngồi xuống, Hồ Tuyệt Hưởng khạc vài tiếng lấy giọng: “Chị An Hồi, câu chuyện sau đây em kể, có thể có chút hoang đường.”

“Nhưng, chị nhất định phải tin em, đầu em không có vấn đề.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đội trưởng tịch thu bút tiêm cấp cứu của tôi, kiếp này tôi tiễn cô ta vào tù

Chương 11
Đội trưởng quản lý tập sự của tôi tự xưng là nữ hoàng thép trong môi trường làm việc kiểu sói. Ngày đầu tiên của đợt sát hạch nơi hoang dã, cô ta đứng giữa lều, tay xách túi rác màu đen, thu sạch mọi tấm thẻ bài cứu mạng của mọi người. "Đã vào Tập đoàn Đỉnh Diệu thì đừng tự coi mình là đứa trẻ to xác. Thuốc xịt côn trùng, thuốc chống dị ứng, túi sơ cứu, tất cả nộp lên hết." Cô ta chìa tay về phía tôi. "Dị ứng không phải bệnh, đó là do ý chí phá vỡ vùng an toàn của cô không đủ kiên định." Kiếp trước, vì sợ ảnh hưởng đến kết quả chuyển chính thức, tôi đã nộp bút tiêm cấp cứu adrenaline. Ba ngày sau, để giành vị trí quán quân trong đợt sát hạch, cô ta dẫn chúng tôi đi đường tắt xuyên qua khu vực cấm có tổ ong độc. Tôi bị ong độc đốt dẫn đến sốc phản vệ, quỳ rạp dưới bùn, tay móc họng cầu xin cô ta trả lại bút tiêm. Cô ta giơ máy quay thể thao lên ghi hình tôi, giọng nói lạnh lùng như một vị thần cao cao tại thượng. "Thưa quý vị trước ống kính, chốn công sở không tin vào nước mắt, không chịu nổi thì chính là thứ phế vật bị đào thải." Tôi đã không chịu nổi và tử vong vì sốc phản vệ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày báo danh đợt sát hạch hoang dã.
Sảng Văn
Hiện đại
0