Tôi như đi/ên cuồ/ng lao ra khỏi nhà, xông thẳng về căn cứ. Trên đường đi, tôi lẩm bẩm như kẻ mất trí: “Tôi có một người chị, không được quên. Tôi không được quên. Tôi không thể quên chị.”
Tôi chới với xô vào cổng căn cứ: “Tiểu Bàn! Hỏa Sài!”
Hai người chạy ra: "Có chuyện gì vậy?"
Tôi như kẻ mất h/ồn giữ ch/ặt họ: "Tôi có chị gái, đúng không?!"
Hai người ngơ ngác: "Hả? Không phải cậu là con một sao?"
Tôi hoang mang.
Tôi biết chắc mình phải có một người chị.
Nhưng tại sao tất cả đều không nhớ?
Tại sao phải xóa sổ chị ấy khỏi thế gian này...
Tôi úp mặt vào lòng bàn tay, nghẹn ngào nức nở.
Một lúc sau, hai bàn tay chạm vào cổ tay tôi.
Ngẩng đầu lên, Vương Tiểu Bàn và Hỏa Sài đang nhìn tôi chằm chằp.
Chắc họ nghĩ tôi đi/ên rồi...
Bỗng họ mỉm cười nói: "Được, Thẩm Viên, cậu có một người chị. Chỉ cần cậu nói, bọn tôi tin. Đừng sợ, có bọn tôi ở đây."
Kẻ dị biệt, đơn giản là không hòa nhập với thế gian. Nhưng ai bảo dị biệt không thể đối đầu với cả thế giới? Tiểu Bàn và Hỏa Sài luôn bên tôi. Mỗi khi ký ức tôi sắp bị phong ấn lần nữa, họ kiên định nhắc: "Thẩm Viên, cậu có một người chị. Cậu yêu chị ấy hơn cả mạng sống."
Trong căn cứ, tôi tìm thấy một chiếc cặp. Bên trong có Phật ngọc cùng mảnh giấy ghi: [Kỷ vật duy nhất, không được để ba mẹ phát hiện, tạm cất ở đây.] Tôi đeo lại Phật ngọc vào cổ. Tối qua ba mẹ đã kiểm tra người tôi, chắc không kiểm lại nữa.
Tôi còn tìm thấy một món quà khác. Người gửi là Chu Ninh Hoa. Bên trong là chú gấu bông mặc áo tốt nghiệp, đội mũ cử nhân. Trên áo thêu bốn chữ [Đại học Bắc Kinh]. Ngoài ra còn bức thư tôi tự viết cho mình: [Ngày 22/3 - Nguyệt Phá Nhật. Chị nói phải nhìn thấy chính mình. Chị nói đừng quên chị. Nhớ phá hủy Thi Kham của Khương nữ]
Ông cố của Hỏa Sài bế quan rồi, nghe nói ông đã đợi được lôi kiếp cuối cùng. Nhưng trước khi bế quan, ông cố đã dặn Hỏa Sài chuyển lời cho tôi: "Xưa nay đại đạo ba nghìn. Nhưng nếu không thể nhìn thấy được bản thân. Thì đạo ấy, còn tính là gì?"