Luật sư Hàn: "..." Mạnh Lãng: "..."

Luật sư Hàn: "Cậu hiểu lầm rồi, ngoài qu/an h/ệ ủy thác, chúng tôi còn là bạn thân."

Tôi: "..."

Hối h/ận, giờ tôi đang cực kỳ hối h/ận.

Hóa ra luật sư Hàn là bạn thân kiêm luật sư mà Mạnh Lãng thuê để điều tra vụ t/ai n/ạn ở công trường của bố mẹ Khương Liên. Còn việc nó đến Giang Nam Thủy Hương cũng chỉ là để tìm luật sư Hàn đang đi tiếp khách ở đó.

"Anh có biết người phụ trách của Xây dựng Đỉnh Thịnh năm năm trước là ai không?"

"Ai?"

"Mạnh Ân Nặc."

Mẹ của Mạnh Hà!

"Trùng hợp vậy sao?"

"Bà ta lén lút nhận công trình đó sau lưng ông nội. Lúc đó em cũng chỉ nghe loáng thoáng là công trường của bà ta xảy ra t/ai n/ạn ch*t hai mạng người, nhưng không để ý lắm. Hôm trước anh nói bố mẹ Khương Liên đều bị ngã ch*t ở công trường, em mới liên tưởng đến việc Mạnh Ân Nặc đột ngột từ bỏ dự án đó không lâu sau khi có người ch*t. Một dự án mà bà ta bất chấp giấu cả ông nội để nhận lấy lại đột ngột dừng lại, với tính cách của bà ta, nếu chỉ là t/ai n/ạn ngoài ý muốn thì tuyệt đối bà ta sẽ không buông tay dễ dàng như vậy."

Tôi hít một hơi khí lạnh: "Em nghi ngờ bố mẹ Khương Liên không phải do sơ suất không thắt khóa an toàn nên mới ngã ch*t?"

27

"Sự thật đúng là như vậy."

"Thông qua quãng thời gian điều tra vừa qua, luật sư Hàn đã giúp tìm được những tài liệu bằng chứng đắc lực cũng như nhân chứng là những công nhân năm đó."

Luật sư Hàn đặt tách trà xuống, lên tiếng:

"Bố mẹ Khương Liên căn bản không phải vì không chốt kỹ khóa an toàn mà ngã xuống, mà là do chất lượng dây thừng bảo hộ tại công trường không hề đạt chuẩn, dẫn đến cái ch*t của công nhân."

"Lô dây thừng này là do Mạnh Ân Nặc vì muốn tham ô công quỹ nên đã cố tình c/ắt xén, m/ua về những thiết bị sản phẩm không phù hợp với chỉ số an toàn."

"Sau đó, bà ta còn che giấu sự thật suốt nhiều năm trời."

"Tất cả những hành vi trên đều đã vi phạm nghiêm trọng quy định của nhà nước, phải chịu trách nhiệm hình sự tương ứng."

Ngày Mạnh Ân Nặc bị áp giải lên xe cảnh sát, tôi khẽ liếc nhìn Khương Liên bên cạnh. Bi kịch mà suốt nhiều năm qua cậu ấy tưởng là t/ai n/ạn không thể chịu đựng nổi, hóa ra lại là một kết cục khác. Nhìn đôi mắt cậu ấy đờ đẫn, tôi thực sự lo lắng cậu ấy lại một lần nữa không chịu nổi cú sốc này.

Những lời an ủi chẳng biết nên bắt đầu từ đâu, chỉ sợ nói sai lại phản tác dụng, khiến cậu ấy càng thêm đ/au lòng.

"Tình địch, phấn chấn lên xem nào, anh không yếu đuối đến mức đó chứ?"

Mạnh Lãng đút hai tay vào túi quần, bước tới trước, cố tình buông một câu khích tướng.

Khương Liên cúi đầu, gương mặt trầm mặc bị những lọn tóc mái che khuất, cậu ấy khẽ đáp lại một tiếng: "Sao có thể chứ?"

Cậu ấy đưa khuỷu tay lên lau đi giọt nước mắt trên cằm. Giọng nói xen lẫn tiếng nấc nghẹn được kìm nén hết mức: "Cảm ơn."

Giọng cậu ấy r/un r/ẩy thấy rõ, bàn tay đang đưa ra của tôi khựng lại giữa không trung: "Khương Liên..."

Khương Liên lau nước mắt, ngước mắt nhìn sang:

"Yên tâm đi, tôi sẽ không từ bỏ mạng sống như năm năm trước nữa đâu."

"Năm năm trước cậu đã c/ứu tôi trên sân thượng, năm năm sau tôi đã c/ứu được Nhược Nhược. Sau này tôi sẽ chăm sóc nó, giống như cách cậu đã chăm sóc tôi lúc đó."

Nhược Nhược chính là chú mèo trắng bị kẹt ở rìa sân thượng hôm nọ.

28

Tâm trạng đ/è nén cuối cùng cũng được giải tỏa, cuộc sống cũng trở lại quỹ đạo vốn có của nó. Mùa đông năm nay có vẻ lạnh hơn mọi năm một chút.

Về đến nhà, cởi bỏ áo khoác ngoài, tôi xách laptop đi thẳng vào phòng sách.

"Anh họ! Đây là lần thứ tư anh phớt lờ sự hiện diện của em ở phòng khách rồi đấy!"

Mạnh Lãng hùng hổ đẩy cửa bước vào trách móc tôi. Tôi đang đứng trước giá sách lấy tài liệu, nó liền sải bước tới ép tôi vào giá sách:

"Đừng nghịch nữa, ra phòng khách đợi anh đi. Hôm nay bài vở ít, làm xong đề tài giải phẫu này anh sẽ ra tìm em."

Mạnh Lãng một tay túm lấy cổ áo tôi, tay kia vòng qua ôm lấy người tôi, xoay người đặt tôi ngồi lên bàn làm việc. Gương mặt góc cạnh của nó áp sát vào chóp mũi tôi, nó thở dốc trầm khàn rồi cười x/ấu xa:

"Anh giải phẫu em trước đi này."

......

Hậu quả là sau đó tôi phải thức trắng đêm mới làm xong đề tài.

Vào ngày mừng thọ ông nội, Mạnh Lãng nắm ch/ặt tay tôi đến chúc mừng ông: "Chúc ông nội phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn."

"Ông xem, con đâu có nói chơi đâu."

Trên đường về, tuyết bắt đầu rơi. Mạnh Lãng nắm lấy tay tôi xoa đi xoa lại, nó hà hơi ấm vào tay tôi:

"Có lạnh không?"

"Không lạnh. Giúp anh... tháo kính ra."

Một tia rung động lóe lên trong đáy mắt Mạnh Lãng. Mỗi khi tôi chủ động muốn hôn, tôi đều bảo nó tháo kính giúp mình trước.

Nó giống như một chú chó sói nhỏ đang vẫy đuôi với tôi giữa trời tuyết, đầy mong đợi tháo kính của tôi ra rồi cất vào túi áo ngựk. Tôi ngẩng cằm, chủ động áp môi mình lên.

Tuyết rơi trên mặt hai đứa, môi lưỡi quấn quýt đầy quyến luyến trong khoang miệng ấm nóng.

Mạnh Lãng khẽ rời môi, nâng cằm tôi lên. Vẻ lạnh lùng dưới màu mắt ấy giờ đây chỉ còn lại sự dịu dàng vô hạn. Hơi thở nóng hổi của nó phả vào mặt tôi, làm tan đi những bông tuyết còn đọng lại:

"Trần Tắc Nhất, em thực sự rất thích anh."

......

[Hoàn Chính Văn]

NGOẠI TRUYỆN: GÓC NHÌN CỦA MẠNH LÃNG

1

Tôi yêu anh họ, và kết quả là bị ông nội đá/nh g/ãy chân.

Ông nội ném thằng cháu g/ãy chân là tôi sang Mỹ năm năm, cấm tiệt mọi liên lạc với anh ấy.

"Con yêu anh ấy! Chẳng có cái xu hướng tính dục quái gì ở đây cả, trên đời này chỉ có một loại duy nhất là làm theo tiếng gọi của con tim thôi!"

Tôi chạy tán lo/ạn khắp sân, gào thét phản kháng: "Con tin tưởng ông mới kể cho ông nghe! Sao cái ông già này lại ra tay đá/nh người thế hả!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
5 Lễ Vụ Chương 11
7 Hàng xóm độc ác Chương 11
8 Tư Nam Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

Em kế luôn muốn tôi đánh dấu

Chương 13
Mẹ tôi vì muốn ngồi vững cái ghế phu nhân hào môn mà không từ thủ đoạn. Bà nhốt tôi — một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm vào phòng của em trai kế. Chẳng ai biết rằng, cậu em trai Omega có vẻ ngoài ôn hòa, thuần khiết ấy, tận sâu trong xương tủy lại là một con sói vô cùng tàn nhẫn. Nó miết nhẹ lên tuyến thể đang sưng đỏ của tôi, cất giọng mỉa mai: "Đúng là thứ phế vật không quản nổi cái nửa thân dưới." Tôi chật vật nhặt từng ống thuốc ức chế rơi vãi trên sàn, co rúm người nép vào góc phòng. Sau này, để trốn tránh đứa em kế này, tôi chọn chuyển hẳn vào ký túc xá trường. Cho đến một ngày... Tôi bị lừa về nhà. Cậu em Omega ấy chơi trò đảo lộn đất trời, trói gặt tôi trên giường. Tuyến thể tỏa tràn pheromone dẫn dụ của nó suýt chút nữa là dán chặt vào môi răng tôi. Thấy tôi dửng dưng không động đậy, nó bất mãn nhíu mày: "Anh trai, nửa thân dưới của anh hỏng rồi đấy à?"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0
Tôi vẫn yêu em Chương 16.
Buôn khí vận Chương 11
Lễ Vụ Chương 11