Sáng sớm hôm sau, Đại Cước hớt hải chạy vào, mặt mũi đỏ gay.

Hắn báo có người đang ch/ôn chất n/ổ ở núi Q/uỷ Phủ, nói là để khai mỏ.

"Sao cậu không gọi điện?"

"Ái chà! Tôi quên mất!"

"Công nghệ tiến bộ, thời đại phát triển, mấy trăm năm rồi mà Đại Cước vẫn chẳng chịu khôn ra chút nào."

Tôi bực mình vì hắn mãi không tiến bộ. Đại Cước cái gì cũng tốt, duy có cái đầu là hơi ngốc.

Núi Q/uỷ Phủ tồn tại ngàn năm, không phải chưa từng có người ngoài xâm nhập. Nhưng toàn là đạo sĩ tu tiên, muốn tìm châu báu kỳ lạ hay th/uốc trường sinh.

Không ngoại lệ, những người này đều trở thành cỏ cây trên núi Quý Phủ, vĩnh viễn không trở về.

Gần trăm năm nay, người đời tin vào khoa học. Sau khi quốc gia thành lập, yêu tinh cũng không được phép hiện hình. Kẻ tu đạo gần như tuyệt tích.

Núi Q/uỷ Phủ bèn yên ắng hẳn. Hôm nay gặp chuyện lạ này, tôi thấy vô cùng tò mò.

Người thường sao lại tìm được núi Q/uỷ Phủ?

Lại còn ch/ôn chất n/ổ? Khai mỏ ư?

Tôi phì cười, lý do này nghe còn vô lý hơn chuyện Hằng Nga đi tìm Ultraman đ/á/nh nhau.

Cùng Đại Cước uống ngụm nước đã tới nơi. Đám đông hỗn lo/ạn đang bày trận khắp sườn núi.

Đại Cước không hiểu, nhưng tôi chỉ liếc mắt đã biết chúng định làm gì.

Núi Q/uỷ Phủ tuy hiện giờ âm khí nặng nề, nhưng khi xưa vốn là núi tiên.

Bọn người này nói là ở núi Q/uỷ Phủ, kỳ thực chưa tới được chân núi. Xung quanh là chục bình tro cốt đang bốc lên sát khí cuồn cuộn.

Đào hố, rắc tro, đặt x/á/c chó đen th/ối r/ữa, rồi lấp đất.

Thủ pháp quen thuộc quá. Chúng định phá địa khí núi Q/uỷ Phủ trước sao?

Hay đấy, đúng là thú vị vô cùng.

Bao lâu rồi tôi chưa gặp chuyện hấp dẫn thế này?

"Bà ơi, làm sao giờ? Hay là cháu đi đạp nát bọn chúng?" Đại Cước giơ bàn chân to đùng ra, háo hức đầy hứng khởi.

"Vội gì? Ăn hạt dưa ngồi xem đã. Bà dạo này đang buồn chán lắm." Tôi lại lấy hạt dưa ra nhấm nháp.

Đại Cước khoát tay lia lịa. Mấy trăm năm rồi mà hắn vẫn không học được cách bóc hạt dưa, đúng là kỳ tài.

Khi đào tới hố thứ ba mươi, chọc phải ổ rắn. Nhìn chúng dùng xẻng ch/ém hàng trăm con rắn nhỏ thành từng khúc trong chớp mắt, tôi bật cười.

Không biết bọn này thật sự giỏi hay chỉ là tay mơ liều mạng.

Đại Cước cũng trợn mắt kinh ngạc.

"Bà ơi, rắn là loài có th/ù tất báo. Chúng không biết sao?"

"Ngoài chuyện sinh tử của người, mấy thứ động vật m/áu lạnh này bà lười để ý."

Nhìn vẻ mặt tôi nghiến răng nghiến lợi, Đại Cước chợt nhớ lại chuyện ba trăm năm trước tôi từng bị xà yêu đ/á/nh tới nỗi phải nằm liệt giường, liền rụt cổ im thin thít.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm