Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi tình cờ vào làm tại công ty của Tưởng Tiêu.
Cách biệt hai năm, khi anh nhận ra tôi, ánh mắt bình thản không chút gợn sóng.
Nhưng trái tim tôi ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh đã dấy lên những con sóng dữ dội.
Lần đầu tiên tôi nhận ra, thì ra bấy lâu nay tôi chưa bao giờ quên được anh.
Sau đó trong một chuyến công tác, tôi uống say, nửa đêm chạy sang phòng anh làm lo/ạn.
"Tưởng Tiêu, anh là đồ tra nam, có phải anh quên tôi từ lâu rồi không!"
"Tôi thích anh như vậy, sao anh có thể quên tôi..."
Tưởng Tiêu đứng trước cửa nhìn tôi, hơi thở bỗng chốc trở nên nặng nề hơn vài phần.
"Khương Trĩ, vốn dĩ tôi định buông tha cho em rồi."
"Là em hết lần này đến lần khác đến trêu chọc tôi."
Đêm đó vì hơi men, chúng tôi hoàn toàn vượt quá giới hạn.
Từ đó, bắt đầu mối tình bí mật kéo dài suốt năm năm.
Năm năm này, anh cầm tay chỉ việc dạy tôi, từ một người mới chốn công sở đến cả bảng biểu cũng không biết làm, cho đến sau này có thể một mình dẫn dắt team hoàn thành dự án đ/ộc lập.
Năng lực của tôi ngày càng mạnh, tôi cứ ngỡ mình không còn là Khương Trĩ của ngày xưa, người vốn cách biệt một trời một vực với anh.
Tôi cứ ngỡ lần này, chúng tôi có thể đối thoại bình đẳng.
Có một mối tình giống như người bình thường.
Nhưng tôi đã sai.
Từ đầu đến cuối, trong lòng anh, tôi chỉ là một người bạn giường không hơn không kém.
Nghĩ đến đây, tôi tự giễu cười một tiếng.
Con người thật tham lam.
Có được sự nồng ch/áy rồi, lại còn muốn cả sự bền lâu.