Không Kẻ Sống Sót

Chương 16

09/09/2025 12:18

Tôi vặn mở cửa phòng 204, lao xuống cầu thang.

Đúng vậy, tôi không ở phòng 203.

Tối nay phòng vệ sinh 203 bị tràn nước, mùi rất nồng, làm tôi không ngủ được.

Tôi sờ được chìa khóa trên khung cửa phòng 204, rồi chuyển vào đây.

Giáo viên chủ nhiệm lần lượt soi qua khe cửa các phòng tầng hai nhưng không phát hiện ra tôi.

Đó cũng là lý do tôi nhìn thấy đôi mắt ấy ngay trong phòng 204.

Hắn lùng sục khắp tầng hai mà không tìm được tôi, nên đã mặc định tôi vẫn trốn trong phòng 203.

Dù đã cố giữ im lặng, tiếng động nhỏ nhất cũng khiến hắn phát hiện.

"Ha ha ha! Suýt nữa thì bị mày lừa rồi!"

Hắn nhe răng cười gằn, khoác chiếc áo mưa lấm tấm m/áu khô, tay cầm con d/ao sáng loáng thò đầu ra từ lối cầu thang:

"Tao gi*t mày!"

Ánh mắt hắn lóe lên vẻ khát m/áu, nhảy bật khỏi lan can cầu thang vung d/ao ch/ém xối xả về phía tôi.

Lưỡi d/ao quệt vào tường bật lên vô số tia lửa.

Tôi chạy bạt mạng xuống dưới, tiếng cười đi/ên lo/ạn và bước chân truy đuổi vang dội sau lưng.

Tiếng d/ao cào x/é trên thành cầu thang như lưỡi hái tử thần rít lên từng hồi.

Vừa chạy qua góc tầng một, tôi đã cảm nhận luồng khí lạnh buốt phả sau gáy - suýt nữa lưỡi d/ao đã ch/ém trúng người.

Khắp tầng hai tràn ngập m/áu.

Người ở phòng 202 nằm vật vã trên hành lang, đôi mắt trợn ngược đầy bất mãn, phần cổ bị ch/ặt đ/ứt khi đang cố bò về phía cửa.

Nửa thân trên của phòng 501 rơi từ trên cao xuống, đ/ập "bịch" một tiếng trước cổng sắt.

Cơn buồn nôn vì kh/iếp s/ợ dâng lên cổ họng.

Tôi dồn hết sức chạy đến cửa phòng giáo viên chủ nhiệm.

Cánh cửa phòng làm việc... đang mở toang!

Tôi lao vào trong, vội khóa ch/ặt cửa sau lưng.

Chưa kịp thở đã thấy cả một vệt đỏ loang rộng trước mắt.

Giáo viên chủ nhiệm ngã ngửa trên bàn làm việc, lưng đ/âm lỗ chỗ hơn chục nhát d/ao, đã tắt thở từ lâu!

"Rầm!"

"Rầm!"

"Rầm!"

Tên sát nhân đi/ên cuồ/ng đ/ập cửa từ bên ngoài.

Điện thoại đổ chuông.

301: Lấy chìa khóa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 Cạm bẫy Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đạn mạc bảo chị gái là mầm mống xấu, ta lại cứ muốn mang hết đi

Chương 9
Giới thiệu: Ngày ly hôn, chồng cũ ép tôi chỉ được mang theo một trong hai đứa con gái sinh đôi. Ngay lúc tôi đang do dự, trước mắt tôi hiện lên những dòng bình luận máu đỏ: Chị gái là mầm mống xấu xa, lớn lên sẽ đẩy tôi xuống lầu; em gái tương lai sẽ trở thành luật sư hàng đầu. Tôi cười lạnh, mang cả hai đứa đi hết! Nhiều năm sau, cô em gái trầm tính nhờ chiếc máy ghi âm mà lật ngược thế cờ, cô chị gái hay khóc đã học được cách dùng bản ghi âm để bảo vệ gia đình, cả hai cùng hợp sức tống gã chồng cũ cặn bã vào tù. Một câu chuyện phản công về người mẹ bất chấp tất cả để bảo vệ hai con, hội tụ đủ các yếu tố gia đình, trưởng thành và báo thù.
0