8.

Trước khi tọa đàm bắt đầu, tôi buồn chán lướt điện thoại, vừa lúc nhìn thấy một blogger mà tôi theo dõi cập nhật bài mới, tôi tò mò mở ra xem.

Hình như là cậu bình luận khen và thích một video nào đó về cơ bụng của một người đàn ông bị fans chụp màn hình lại gửi cho anh Y.

Cậu lên video làm sáng tỏ anh Y ở trong lòng mình đẹp trai nhất thế giới, những hành động lúc trước thực ra không phải cậu làm mà là bị hack nick.

Tôi nhìn lướt qua bình luận.

"Cơ cắp của anh trai thật lớn, sờ vào chắc thích lắm."

Tôi nhìn môi người trong video, giọng nói rất khàn, video làm sáng tỏ cũng không dám nhìn vào ống kính, biểu cảm rất chột dạ.

Cuối video màn hình tối đen nhưng có thể loáng thoáng nghe được giọng nói nhỏ giọng làm nũng của người đàn ông.

"Chồng à, em cũng làm sáng tỏ rồi anh đừng tức gi/ận mà."

Trong nháy mắt khu bình luận sục sôi.

[Hack nick gì chứ, lâu chủ bạn quên tắt video kìa ha ha ha ha, tôi muốn anh Y cùng với bạn đại chiến tám trăm hiệp mới có thể hả gi/ận.]

[Mọi người đều nghe được câu cuối đúng không? Lâu chủ làm nũng kìa, nhất định là bị b/ắt n/ạt rất thảm, anh Y thật trâu bò.]

[C/ứu mạng, đồ ăn của chị em chúng tôi cũng ngon quá rồi.]

....

"Học trưởng, anh đang xem cái gì vậy?"

Mạc Nam tiến gần lại muốn xem màn hình điện thoại của tôi, tôi nhíu mày ấn khóa màn hình điện thoại, có hơi không thích hành động này của y.

Thành thật mà nói có hơi không biết giới hạn.

Đúng lúc này, hiệu trưởng tuyên bố buổi tọa đàm bắt đầu.

Tôi không hề nghĩ nhiều, ngẩng đầu nhìn lên phía khán đài muốn xem rốt cuộc là nhân tài nào, đã tốt nghiệp còn muốn trở về mở tọa đàm, còn làm lớn như này.

Người đàn ông mặc một bộ tây trang màu đen đi tới, ở trong hội trường lớn như vậy mà tầm mắt vẫn dán ch/ặt lên người tôi, vừa đúng lúc tôi ngẩng đầu nhìn tầm mắt của tôi và hắn giao nhau, hắn nhếch môi mỉm cười.

Tôi đệt mẹ, là Lục Minh.

"Nhìn qua mới hai mươi mấy, tuổi còn trẻ mà đã có triển vọng, ai biết sau này cô gái nào sẽ chiếm được món hời này."

Lời nói quen thuộc bỗng vang lên bên tai, tôi sửng sốt, lần nữa nhìn về phía người đàn ông trên khán đài, thiếu niên với ngũ quan ưu việt của mấy năm trước dần chồng lên nhau.

Vẫn là ánh đèn quen thuộc, vẫn là thiếu niên giống như trong trí nhớ.

Lục Minh cầm bản diễn thuyết trong tay, giọng nói trau chuốt rành mạch vang lên trong hội trường.

Hội trường hết sức yên tĩnh, tất cả mọi người đều lẳng lặng bỏ điện thoại xuống để nghe Lục Minh diễn thuyết.

"Buổi diễn thuyết của tôi đã kết thúc, cảm ơn mọi người."

Mãi cho đến khi Lục Minh nói xong một câu cuối cùng hội trường mới vang lên tiếng vỗ tay vang dội.

"Kế tiếp là phần tự do đặt câu hỏi cho mọi người."

Sau khi tiếng vỗ tay kết thúc, bỗng một nữ sinh đứng lên, giọng nói sợ sệt.

"Em có thể hỏi anh một câu hỏi không liên quan đến vấn đề học thuật được không?"

"Xin mời nói."

Thái độ của Lục Minh vừa lễ độ lại vừa xa cách.

"Em muốn hỏi anh đẹp trai như vậy còn lợi hại như vậy thì anh đã có bạn gái chưa?"

Lục Minh lại lần nữa nhìn về phía tôi, khuôn mặt dưới ánh đèn bỗng trở nên dịu dàng.

"Tôi không có bạn gái, nhưng tôi có bạn trai."

Lời nói của hắn giống như ném một quả bom vào hiện trường, hiện trường lập tức chấn động.

Nữ sinh kia hiển nhiên không ngờ hắn sẽ trả lời như vậy, hỏi tiếp.

"Nhưng mà không phải nam sinh nên yêu đương với nữ sinh sao? Anh như vậy là không hợp lẽ thường."

"Ai nói nam sinh thì nhất định phải yêu đương với nữ sinh? Đây là quy định của cô sao?"

Lục Minh cũng không tức gi/ận, ngữ khí vẫn hòa nhã như cũ.

"Nhưng... nhưng..."

Nữ sinh lắp bắp nửa buổi cũng không nói được một câu hoàn chỉnh, cuối cùng đỏ mặt ngồi xuống.

Trái tim tôi không nhịn được mà đ/ập lo/ạn lên, dự định rời đi trước, ra ngoài yên tĩnh bình ổn cho tốt.

Mẹ nó, Lục Minh đêm nay quả thực làm cho người ta rung động.

"Học trưởng, anh muốn về trước sao?"

Mạc Nam đột nhiên giữ ch/ặt tay tôi, dường như muốn kéo tôi trở lại.

"Hình như tọa đàm vẫn chưa kết thúc, chút nữa còn có phát biểu của hiệu trưởng, nếu không thì nghe xong hãy đi."

Hay, hay lắm, hành động này vừa khéo bị Lục Minh thu hết vào đáy mắt, hắn híp mắt, trong mắt tràn ngập mùi nguy hiểm.

Tôi rút tay y ra, cong lưng rời đi.

Mạc Nam nhìn bóng lưng tôi đầy tổn thương.

Vừa mới ra khỏi hội trường, còn chưa kịp hít thở một ngụm hơi khí trong lành đã nhìn thấy Lục Minh ở lối ra.

Khuôn mặt hắn bình tĩnh đi về phía tôi, tôi còn chưa kịp chạy đã bị hắn tóm được, hắn xách cổ áo tôi giống như xách gà con, trong nháy mắt tôi không thể động đậy.

"Tề Dương, em thật sự rất có tiến bộ."

Tôi chậm rãi xoay người qua, cười lấy lòng.

"Anh nghe em giải thích."

"Giữ lại đến lúc lên giường thì giải thích."

"Anh... anh... anh à, buổi chiều em còn có tiết."

"Anh xin nghỉ cho em."

"Cứ xin nghỉ mãi cũng không tốt đâu, em còn chưa hiểu rõ toán cao cấp nữa."

"Anh dạy cho em."

"Em, em..."

Không đợi tôi nói được một câu hoàn chỉnh đã bị Lục Minh che miệng lại.

"Vẫn nên giữ lại sức, anh sợ một lát nữa em sẽ không chịu được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày cha xuất viện, mẹ đã không trở về nhà

Chương 11
Ngày cha xuất viện sau ca phẫu thuật khớp háng, Lâm Nhược Tình – người đang điều hành bếp ăn cộng đồng – mới phát hiện mẹ mình là Hứa Thu Vân không hề trở về nhà, mà đã tự ý chuyển vào một khách sạn lưu trú ngắn hạn với số tiền thuê đã trả trước ba tuần. Mẹ cô để lại toàn bộ tài liệu về phục hồi chức năng, chăm sóc chứng mất trí nhớ và việc nhà, nhưng bà kiên quyết từ chối tiếp tục làm người chăm sóc toàn thời gian cho cả gia đình. Nhược Tình vốn định gánh vác mọi công việc còn trống đó, nhưng giữa những đêm thức trắng chăm sóc, hợp đồng bếp ăn mới và sự vắng mặt của người anh trai, cô dần hiểu ra: thứ thực sự cần sửa chữa không phải là sự 'tùy hứng' của mẹ, mà là thói quen coi thời gian của một cá nhân là nguồn tài nguyên miễn phí của cả gia đình. Khi mẹ quyết định thuê một căn hộ nhỏ cho riêng mình, Nhược Tình buộc phải để cha, anh trai và các dịch vụ chăm sóc thực sự gánh vác trách nhiệm của mỗi người, đồng thời học cách chấp nhận rằng việc mẹ 'không về nhà' không phải là sự phản bội, mà là khởi đầu cho một người trưởng thành giành lại cuộc sống của chính mình.
0