Trong chiếc thẻ đen Giang Tứ Ngôn để lại có đến một triệu tệ.
Nhìn số dư, tôi ch*t lặng.
Tôi từng nghe nói có khách boa rất hào phóng, nhưng không ngờ hắn lại rộng tay đến vậy.
Tôi mang tiền đến bệ/nh viện, thanh toán toàn bộ viện phí và th/uốc men còn n/ợ.
Chỉ riêng ca phẫu thuật vẫn thiếu bảy mươi vạn.
Ở cửa hàng, tôi không gặp lại ông lão giàu có kia nữa.
Ngược lại, trong ca làm thêm tại cửa hàng đồ bảo hộ, tôi bất ngờ nhìn thấy Giang Tứ Ngôn.
Một chàng trai mặt đỏ bừng bước vào m/ua vài hộp nhỏ, nhìn là biết omega – dáng vẻ mềm mại, ngọt ngào.
Khóe mắt tôi liếc ra ngoài.
Chiếc xe thể thao đỗ bên đường.
Giang Tứ Ngôn ngồi trên ghế lái, một tay buông thõng trên cửa xe,
đầu ngón tay lững lờ khói th/uốc.
Khi ánh mắt hắn quét ngang qua,
tôi vội cúi gằm mặt, nép mình sau tấm biển quảng cáo.
Giữ gương mặt lạnh lẽo, tôi tính tiền cho omega kia.
Trong lòng lại rất muốn nói:
“Hộp này không hợp cỡ Giang Tứ Ngôn đâu.”
Cậu ta nên m/ua loại lớn nhất.
Omega thanh toán xong liền lên xe.
Tôi đứng nhìn theo làn khói xe mờ dần, mãi sau mới thu hồi ánh mắt.