‘’Chính là người đó.’’ Văn Chi Vọng hơi nghiêng người, khẽ quay đầu hỏi mẹ mình bằng giọng bình thản:
“Mẹ thấy thế nào?”
Nghe vậy, người phụ nữ nhìn theo hướng anh chỉ, trên gương mặt lập tức hiện lên biểu cảm khó diễn tả. Bà nheo mắt, ánh nhìn đầy nghi ngờ dừng trên người con trai mình.
“Con nói cậu bé kia… đã trưởng thành rồi?”
Văn Chi Vọng bị ánh mắt ấy nhìn đến nghẹn lời, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh.
“Đương nhiên.”
Tuy trả lời chắc chắn như vậy, trong lòng anh thật ra cũng không hoàn toàn nắm rõ tuổi thật của Đàm Nhiên. Nhưng nếu đã bước vào kỳ động dục, vậy ít nhất cũng không thể xem là mèo con nữa.
Phu nhân Văn nhìn anh một lúc lâu, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài.
“Mẹ thấy cậu bé kia vừa ngoan vừa nhỏ tuổi. Còn con…” Bà dừng một chút rồi liếc anh từ trên xuống dưới, “cũng chẳng còn trẻ nữa.”
Văn Chi Vọng: “…”
“Một đứa nhỏ như vậy, bên ngoài chắc chắn có rất nhiều người theo đuổi.” Bà nhíu mày, giọng đầy gh/ét bỏ, “Con nói xem, sao con lại chẳng biết chủ động gì hết vậy?”
Văn Chi Vọng mím môi không đáp, chỉ im lặng nhìn về phía Đàm Nhiên đang ngồi trong quán cà phê bên kia.
Bị mẹ mình gọi là “ông già”, anh thật sự không biết nên phản ứng thế nào.
Người phụ nữ khoát tay.
“Được rồi, mẹ nói tới đây thôi. Có nghe lọt tai hay không là chuyện của con.”
Văn Chi Vọng không đáp, ánh mắt vẫn dừng trên người Đàm Nhiên.
Nam sinh đang ngồi cạnh cửa kính, cúi đầu xúc từng muỗng bánh kem anh đào. Kem lạnh mềm mịn tan nơi đầu lưỡi khiến đôi mắt cậu hơi híp lại, nhìn qua vô cùng thỏa mãn.
Chỉ riêng dáng vẻ ngồi ăn ngoan ngoãn kia thôi cũng khiến người khác cảm thấy rất yên lòng.
Văn Chi Vọng nhìn một lúc, trong đầu bất giác hiện lên suy nghĩ:
Làm người đúng là tốt thật. Ít nhất có thể ăn rất nhiều thứ mèo không được phép ăn.
Đàm Nhiên hoàn toàn không biết bên này đang nói gì về mình. Theo kế hoạch ban đầu, nhiệm vụ hôm nay của cậu chỉ là ngoan ngoãn ăn hết phần bánh kem này, sau đó đợi Văn Chi Vọng đưa mình về nhà.
Cậu cúi đầu nhìn chiếc đĩa gần như đã sạch sẽ trước mặt, chớp mắt vài cái rồi vô thức ngẩng đầu lên.
Ánh mắt trong veo vừa lúc chạm thẳng vào Văn Chi Vọng.
Văn Chi Vọng khựng lại một chút rồi lập tức dời mắt đi nơi khác, còn cố ý nghiêng người chắn tầm nhìn của mẹ mình.
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Văn Chi Vọng thấp giọng nhắc:
“Không còn sớm nữa đâu. Hôm nay mẹ còn hẹn dì Triệu đi dạo phố mà?”
“Ôi đúng rồi, suýt nữa mẹ quên mất.”
Bà đứng dậy cầm túi xách, trước khi rời đi còn quay đầu nhìn anh đầy ẩn ý.
“Con ở lại với người ta đi.”
“Đi đường cẩn thận.”
Phu nhân Văn rời khỏi công ty không bao lâu, Văn Chi Vọng vừa xoay người đã thấy dưới chân mình có một cục lông xám trắng đang cọ tới cọ lui.
Đàm Nhiên chẳng biết đã biến về hình mèo từ lúc nào.
Chú mèo nhỏ ôm lấy ống quần anh, cố gắng trèo lên người. Văn Chi Vọng cúi xuống bế cậu lên theo phản xạ.
Ngay giây tiếp theo, Đàm Nhiên cực kỳ tự nhiên bò thẳng lên vai anh.
“Mọi người nhìn kìa! Mèo của đại Boss!”
“Boss vậy mà không đẩy nó xuống luôn?”
“Tôi cảm thấy mình còn không bằng một con mèo…”
Tiếng bàn tán khe khẽ vang lên xung quanh.
Văn Chi Vọng hoàn toàn mặc kệ.
Đàm Nhiên đứng trên vai anh cũng không chịu yên tĩnh. Hai chân sau giẫm trên vai người đàn ông, hai chân trước thì liên tục khều tóc anh.
Một lát sau, cậu thật sự mò được lọn tóc đen mềm mại kia.
Đệm th!t hồng nhạt tò mò ấn tới ấn lui, còn rất nghiêm túc nghiên c/ứu mái tóc của người giàu có gì khác bình thường.
Văn Chi Vọng: “…”
Đàm Nhiên tiếp tục bò lên cao hơn một chút, bụng mềm trực tiếp đ/è lên đỉnh đầu anh, đôi mắt mèo tròn vo còn đảo quanh văn phòng như thị sát lãnh địa.
Cuối cùng, cậu đặt một chân lên đầu vai Văn Chi Vọng, vô cùng kiêu ngạo nghĩ:
Từ hôm nay, nơi này là địa bàn của tôi.
“Oa đáng yêu quá trời…”
“Tôi thật sự muốn tr/ộm mèo…”
“Nhưng mặt Boss hình như đen rồi…”
Văn Chi Vọng nghe tiếng xì xào xung quanh, cuối cùng nhíu mày lạnh nhạt lên tiếng:
“Giờ làm việc.”
Cả văn phòng lập tức im bặt.
Mọi người chỉ dám lén nhìn đại Boss nhà mình đội mèo trên đầu đi về văn phòng, trong lòng đồng loạt chấn động.
Chuyện này đúng là hiếm thấy.
Về tới văn phòng, Đàm Nhiên nhanh chóng nhảy xuống bàn làm việc. Văn Chi Vọng tiện tay bế cậu đặt lên đùi mình.
“Gan lớn thật.” Anh khẽ nhéo má mèo con, “Dám leo lên đầu tôi?”
Vài giây sau, chú mèo trên đùi lập tức biến thành người.
Đàm Nhiên ôm mặt kêu đ/au:
“Anh nhẹ tay một chút đi! đ/au thật đó!”
Cậu vừa xoa má vừa cười hỏi:
“Thế nào? Hôm nay tôi diễn ổn không?”
Văn Chi Vọng cúi mắt nhìn nam sinh đang ngồi trên đùi mình, trầm mặc hai giây rồi thấp giọng:
“Trước tiên xuống khỏi người tôi đã.”
“Meo.”
Nghe thấy lời của Văn Chi Vọng, Đàm Nhiên lập tức biến thành mèo ngoan ngoãn đứng dậy khỏi đùi anh, nhẹ nhàng nhảy xuống rồi ngồi lên chiếc sô pha bên cạnh.
Sau khi biến về hình mèo, cậu không thể nói chuyện như lúc ở dạng người nữa. Chỉ có thể dùng tiếng mèo đơn giản để đáp lại.
Đàm Nhiên cuộn tròn cái đuôi quanh người, trong lòng lại cảm thấy hơi tiếc nuối.
Dạo gần đây cậu quen được Văn Chi Vọng ôm suốt ngày, đến mức quên mất hình người thật ra chẳng tiện bằng hình mèo. Ít nhất lúc làm mèo, cậu có thể quang minh chính đại nằm trên đùi anh cả ngày mà không ai thấy kỳ lạ.
Giọng Văn Chi Vọng vang lên giữa căn phòng yên tĩnh:
“Cậu hôm nay làm rất tốt.”
Nghe vậy, Đàm Nhiên lập tức biến lại thành người. Đôi mắt sáng rực nhìn anh:
“Vậy có thưởng không?”
Văn Chi Vọng nhìn bộ dạng mong chờ của cậu, khóe môi hơi cong lên.
“Có.” Anh chậm rãi nói, “Hôm nay thưởng thêm cho cậu một que cá khô.”
Đàm Nhiên lập tức lộ vẻ thất vọng.
“Chỉ một que thôi à?”
Văn Chi Vọng nhướng mày.
“Vậy hai que.”
Đàm Nhiên ngẫm nghĩ vài giây, vẫn không quá hài lòng.
“Hơi ít…”
Nhìn dáng vẻ rõ ràng rất muốn ăn thêm nhưng lại ngại mở miệng của cậu, Văn Chi Vọng cuối cùng bật cười bất đắc dĩ.
“Ba que. Không thể nhiều hơn.”
Anh liếc xuống bụng cậu một cái rồi bình thản bổ sung:
“Ăn nữa là b/éo thật đấy.”
Nghe vậy, Đàm Nhiên lập tức cúi đầu bóp thử eo mình, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Mèo b/éo một chút không phải sẽ đáng yêu hơn sao?”
Văn Chi Vọng nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cậu, nhất thời không biết nên nói gì.
Một lúc sau anh mới thở nhẹ:
“Được rồi, ba que thì ba que.”
Nói đến đây, anh như nhớ ra điều gì đó.
“Tối nay tôi còn có thể dùng máy massage xoa đầu cho cậu một lúc.”
Đôi mắt Đàm Nhiên gần như sáng bừng ngay lập tức.
“Thật sao?!”
Giọng cậu đầy kinh ngạc và vui vẻ.
Khoảng thời gian trước Văn Chi Vọng bận rộn, đã rất lâu rồi cậu chưa được dùng máy massage đầu.
Chỉ tưởng tượng đến cảm giác thư giãn ấy thôi cũng đủ khiến Đàm Nhiên thấy hạnh phúc.
“Thành giao!”
Cậu vui vẻ đồng ý ngay lập tức, trong đầu gần như đã hiện ra hình ảnh buổi tối hôm nay.
Ba que cá khô.
Máy massage đầu.
Còn có chiếc giường mềm mại.
Đúng là cuộc sống trong mơ của mèo mà.