Hai Đường Tơ Duyên

6.5

08/01/2025 11:21

Vẫn là sưu tầm oanh oanh yến yến quá nhiều, phòng ở không đủ ở.

Ta tức gi/ận.

Cũng không còn cách nào khách, mang theo cô nương kia tới cùng xuống mê cung.

Ta đứng ở cửa vào mê cung, thế nào cũng cảm giác mê cung lớn hơn trước gấp đôi.

Da đầu ta tê dại, nói với nàng, "Cô tự vào đi, đừng đi quá sâu, chờ hừng đông ta sẽ nghĩ biện pháp tới tìm cô.”

Ta đóng kỹ cửa mê cung, giả bộ làm thị nữ mới tới, bắt đầu đi tìm Tiểu Đinh khắp nơi.

Ta phải biết rõ một chuyện, sau khi ta ch*t rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Thanh Diệu vì sao lại hòa làm một thể với Cùng Kỳ, lại vì sao mất trí nhớ.

Mà ta lại vì sao phải nhập vào thân thể của tân nương sắp ch*t của Bắc Sơn.

E rằng chỉ có Tiểu Đinh mới có thể nói cho ta đáp án.

Nhưng tất cả mọi người ta hỏi qua đều nói cho ta biết, trong cung căn bản không có Tiểu Đinh.

Sao có thể chứ?

Tiểu Đinh của ta tốt x/ấu gì cũng là một con ong yêu hơn ba trăm tuổi, bản lĩnh đ/ốt người vẫn phải có, tại sao lại hư không biến mất?

Chẳng lẽ cũng làm món nhắm rư/ợu của Thanh Diệu, bị hắn ăn?

Ta bị ý nghĩ này làm cho gi/ật mình.

Bất ngờ không kịp đề phòng ta liền bị kéo tay, tóc Thanh Diệu tán lo/ạn, quần áo không chỉnh tề, chân trần, nổi gi/ận đùng đùng, "Ngươi gạt ta.”

Lời nguyền ngủ gật nhanh như vậy đã bị phát hiện?

Ta: "Ngươi nghe ta..."

Phong Hòa trong mộng không ôn nhu cũng không hiền lành, ngày ngày đều bám theo ta.”

Ta: “……”

Ta không chút hoang mang, "Cho nên lão nhân gia thường nói, mộng đều trái ngược với hiện thực.”

Hắn hoảng hốt, nói: "Thật vậy sao?”

Ta chắc chắn gật đầu, lôi kéo hắn hướng tẩm cung đi, hoa đăng mới được thắp lên, như những ngôi sao bao quanh thân thể.

Ta thử dò hỏi: "Ngươi mơ thấy Phong Hòa?”

Hắn nói: "Mười năm nay, ta mỗi ngày đều mơ thấy nàng.”

“Sơn cốc, dòng suối nhỏ, mưa đào hoa, còn có một con hồ ly ồn ào...... Tuy rằng ta không biết tên của nàng, cùng chuyện xưa của ngươi cũng có khác biệt, nhưng ta nghĩ, nàng hẳn là Phong Hòa ngươi nói.”

Ta: "Cho nên ngươi đem nữ tử toàn thành đều tìm đến xem, chính là muốn tìm được Phong Hòa?"

“Chỉ cần ta nhìn thấy nàng, nhất định có thể nhận ra nàng trước tiên.”

Lúc hắn nói lời này, trên mặt hiện lên vẻ x/ấu hổ nhàn nhạt, đó là Thanh Diệu kiếp trước, vẻ mặt phu quân Thanh Diệu của ta mới có.

Ta đang đứng trước mặt chàng đây, đồ ngốc.

Ta kìm lòng không đậu, nói: "Đúng, ta lừa ngươi.”

“Thật ra là Phong Hòa đuổi theo ngươi trước.”

“Ngươi vốn là tiên nhân thanh tĩnh vô vi, là nàng ta một tay kéo ngươi vào hồng trần, lấy danh nghĩa trị thương, đối với ngươi làm chuyện bất chính, mỗi ngày giả b/ệnh quấn quít lấy ngươi, ngươi nhìn nàng dùng cánh tay 'bị thương', giúp ngươi khiêng hai trăm cân gạo, cười mà không nói.”

“Ngươi nói ngươi ở sơn cốc cô tịch ngàn năm, phảng phất chính là vì chờ một người, sau đó nàng tới, ngươi cảm thấy ngươi đợi được.”

“Cho nên khi cô ấy muốn thành thân cùng ngươi, ngươi liền không suy nghĩ mà đáp ứng ngay lập tức.”

“Sau đó nàng suy nghĩ cặn kẽ, không x/ác định ngươi đáp ứng dễ dàng như vậy, rốt cuộc có tính là thích nàng hay không.”

“Nhưng chỉ có một điểm nàng có thể tin tưởng…..ngươi trong mắt nàng, thanh phong lãng nguyệt, trích tiên Địch Trần, cũng không phải á/c m/a ăn th!t người.”

Thanh Diệu như có điều suy nghĩ, thản nhiên hỏi: "Sau đó thì sao?”

"Sau đó hai người liền trải qua cuộc sống không x/ấu hổ không nóng nảy, ngươi làm việc và nghỉ ngơi có quy luật, ngủ sớm dậy sớm, quần áo không lúc nào là không trắng noãn nghiêm chỉnh, nàng lại thích rư/ợu như mạng, tham tài háo sắc, ngủ muộn không dậy nổi, sở thích lớn nhất chính là nằm ở trong lòng ngươi, để ngươi thấp giọng đọc văn thư cho nàng nghe, thường thường ngươi đọc, văn thư liền chạy tới đáy giường..."

Hắn không hiểu: "Vì sao lại chạy đến đáy giường?"

Đến tẩm cung, ta đẩy hắn lên giường, vạt áo lỏng lẻo của hắn kéo ra, ta nhào tới, nói: "Làm mẫu cho ngươi xem.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2