Hai Đường Tơ Duyên

6.5

08/01/2025 11:21

Vẫn là sưu tầm oanh oanh yến yến quá nhiều, phòng ở không đủ ở.

Ta tức gi/ận.

Cũng không còn cách nào khách, mang theo cô nương kia tới cùng xuống mê cung.

Ta đứng ở cửa vào mê cung, thế nào cũng cảm giác mê cung lớn hơn trước gấp đôi.

Da đầu ta tê dại, nói với nàng, "Cô tự vào đi, đừng đi quá sâu, chờ hừng đông ta sẽ nghĩ biện pháp tới tìm cô.”

Ta đóng kỹ cửa mê cung, giả bộ làm thị nữ mới tới, bắt đầu đi tìm Tiểu Đinh khắp nơi.

Ta phải biết rõ một chuyện, sau khi ta ch*t rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Thanh Diệu vì sao lại hòa làm một thể với Cùng Kỳ, lại vì sao mất trí nhớ.

Mà ta lại vì sao phải nhập vào thân thể của tân nương sắp ch*t của Bắc Sơn.

E rằng chỉ có Tiểu Đinh mới có thể nói cho ta đáp án.

Nhưng tất cả mọi người ta hỏi qua đều nói cho ta biết, trong cung căn bản không có Tiểu Đinh.

Sao có thể chứ?

Tiểu Đinh của ta tốt x/ấu gì cũng là một con ong yêu hơn ba trăm tuổi, bản lĩnh đ/ốt người vẫn phải có, tại sao lại hư không biến mất?

Chẳng lẽ cũng làm món nhắm rư/ợu của Thanh Diệu, bị hắn ăn?

Ta bị ý nghĩ này làm cho gi/ật mình.

Bất ngờ không kịp đề phòng ta liền bị kéo tay, tóc Thanh Diệu tán lo/ạn, quần áo không chỉnh tề, chân trần, nổi gi/ận đùng đùng, "Ngươi gạt ta.”

Lời nguyền ngủ gật nhanh như vậy đã bị phát hiện?

Ta: "Ngươi nghe ta..."

Phong Hòa trong mộng không ôn nhu cũng không hiền lành, ngày ngày đều bám theo ta.”

Ta: “……”

Ta không chút hoang mang, "Cho nên lão nhân gia thường nói, mộng đều trái ngược với hiện thực.”

Hắn hoảng hốt, nói: "Thật vậy sao?”

Ta chắc chắn gật đầu, lôi kéo hắn hướng tẩm cung đi, hoa đăng mới được thắp lên, như những ngôi sao bao quanh thân thể.

Ta thử dò hỏi: "Ngươi mơ thấy Phong Hòa?”

Hắn nói: "Mười năm nay, ta mỗi ngày đều mơ thấy nàng.”

“Sơn cốc, dòng suối nhỏ, mưa đào hoa, còn có một con hồ ly ồn ào...... Tuy rằng ta không biết tên của nàng, cùng chuyện xưa của ngươi cũng có khác biệt, nhưng ta nghĩ, nàng hẳn là Phong Hòa ngươi nói.”

Ta: "Cho nên ngươi đem nữ tử toàn thành đều tìm đến xem, chính là muốn tìm được Phong Hòa?"

“Chỉ cần ta nhìn thấy nàng, nhất định có thể nhận ra nàng trước tiên.”

Lúc hắn nói lời này, trên mặt hiện lên vẻ x/ấu hổ nhàn nhạt, đó là Thanh Diệu kiếp trước, vẻ mặt phu quân Thanh Diệu của ta mới có.

Ta đang đứng trước mặt chàng đây, đồ ngốc.

Ta kìm lòng không đậu, nói: "Đúng, ta lừa ngươi.”

“Thật ra là Phong Hòa đuổi theo ngươi trước.”

“Ngươi vốn là tiên nhân thanh tĩnh vô vi, là nàng ta một tay kéo ngươi vào hồng trần, lấy danh nghĩa trị thương, đối với ngươi làm chuyện bất chính, mỗi ngày giả bệ/nh quấn quít lấy ngươi, ngươi nhìn nàng dùng cánh tay 'bị thương', giúp ngươi khiêng hai trăm cân gạo, cười mà không nói.”

“Ngươi nói ngươi ở sơn cốc cô tịch ngàn năm, phảng phất chính là vì chờ một người, sau đó nàng tới, ngươi cảm thấy ngươi đợi được.”

“Cho nên khi cô ấy muốn thành thân cùng ngươi, ngươi liền không suy nghĩ mà đáp ứng ngay lập tức.”

“Sau đó nàng suy nghĩ cặn kẽ, không x/á/c định ngươi đáp ứng dễ dàng như vậy, rốt cuộc có tính là thích nàng hay không.”

“Nhưng chỉ có một điểm nàng có thể tin tưởng…..ngươi trong mắt nàng, thanh phong lãng nguyệt, trích tiên Địch Trần, cũng không phải á/c m/a ăn thịt người.”

Thanh Diệu như có điều suy nghĩ, thản nhiên hỏi: "Sau đó thì sao?”

"Sau đó hai người liền trải qua cuộc sống không x/ấu hổ không nóng nảy, ngươi làm việc và nghỉ ngơi có quy luật, ngủ sớm dậy sớm, quần áo không lúc nào là không trắng noãn nghiêm chỉnh, nàng lại thích rư/ợu như mạng, tham tài háo sắc, ngủ muộn không dậy nổi, sở thích lớn nhất chính là nằm ở trong lòng ngươi, để ngươi thấp giọng đọc văn thư cho nàng nghe, thường thường ngươi đọc, văn thư liền chạy tới đáy giường..."

Hắn không hiểu: "Vì sao lại chạy đến đáy giường?"

Đến tẩm cung, ta đẩy hắn lên giường, vạt áo lỏng lẻo của hắn kéo ra, ta nhào tới, nói: "Làm mẫu cho ngươi xem.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
4 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm