Trần Dụ Sinh xong việc, đến lượt tôi bận.

Tôi báo cảnh sát, tố cáo lão đạo sĩ không có chứng minh nhân dân, lại tố cáo Trần Tam Kim cùng đạo sĩ hợp mưu gi*t nhiều người.

Xã hội công nghệ mang đến cho cảnh sát lưới trời lồng lộng, lão đạo sĩ không thể chạy thoát.

Ông ta bị bắt vào tù, chờ xét xử.

Còn Trần Tam Kim, vừa ra viện đã vào đồn.

Giải quyết xong hai người đó, tôi dẫn Trần Dụ Sinh lên núi.

Hắn trả lại thân thể cho Cố Dụ Sinh, oán khí nhạt dần đến mức gần như trong suốt.

Cố Dụ Sinh vất vả leo lên núi, mệt đến nỗi thở hổ/n h/ển.

Đội đào m/ộ đào suốt ba ngày ba đêm.

Cố Dụ Sinh không chỉ một lần càu nhàu: "Sao ch/ôn sâu thế nhỉ?"

Tôi cố tỏ ra nhẹ nhàng: "Vì sợ hắn trả th/ù đó, ch/ôn sâu thì không trồi lên được."

Khi qu/an t/ài sắt được đào lên, nó đã rất dễ vỡ.

Năm xưa phong kín tới mười lớp, tám trăm năm sau vẫn không chịu nổi một kích.

Tôi mở qu/an t/ài sắt, bên trong là đất bùn th/ối r/ữa, chỉ còn sót lại một lọn tóc đen.

Cố Dụ Sinh mặt mày tái mét: "Đây là Trần Dụ Sinh?"

Tôi r/un r/ẩy nhặt sợi tóc từ đất bùn ra, cho vào túi ni lông, giữ sát ng/ực.

Oán khí của Trần Dụ Sinh sắp tan biến.

Những kẻ từng h/ãm h/ại hắn, đều đã nhận báo ứng.

Tám trăm năm dày vò, cuối cùng cũng được tái sinh.

Tôi và Cố Dụ Sinh ôm nhau khóc nức nở.

Chúng tôi đều không nỡ rời xa hắn.

Cố Dụ Sinh nghĩ về người bạn sắp ra đi, còn tôi, nghĩ về người khiến tim mình rung động, không ngờ lại không thể bên nhau mãi mãi.

Trong đầu tôi lướt qua bao suy nghĩ.

Nếu nhà họ Trần không ng/ược đ/ãi Dụ Sinh, để hắn được học hành thỏa thích, trưởng thành khỏe mạnh, hẳn hắn đã là một công tử phong lưu lịch lãm.

Ôn nhu nhã nhặn.

Dĩ nhiên, cũng sẽ chẳng bao giờ gặp được tôi.

Cố Dụ Sinh là người bình tĩnh trước: "Thôi, đừng khóc nữa, huynh đệ Dụ Sinh đi trước, lát nữa hai chúng ta sẽ theo."

Tôi ngừng lại, chợt nhớ ra.

Trần Dụ Sinh một đi, tôi và Cố Dụ Sinh, hai kẻ sống nhờ hắn, đều phải ch*t.

Cũng may Cố Dụ Sinh nghĩ thông suốt, có thể đối mặt với cái ch*t một cách rộng lượng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình cổ bị lỗi

Chương 11
Để trả thù kẻ thù không đội trời chung của mình. Tôi đã lên mạng đặt mua một con "Tình cổ" từ Miêu Cương. Sau khi lừa hắn ăn xuống bụng. Tôi chỉ tay vào mặt hắn, cười vang một cách đầy ngang ngược: "Tôi đã trộn tình cổ vào hũ bột whey protein của cậu rồi!" "Thế nào? Bây giờ có phải đã yêu tôi đến mức chết đi sống lại rồi không?" Sắc mặt hắn xanh mét, mắng tôi là đồ bỉ ổi! Kẻ tiểu nhân âm hiểm! Nhưng miệng hắn có nói lời từ chối bao nhiêu... Thì cơ thể lại thành thật bấy nhiêu. Hắn đối với tôi răm rắp nghe lời, lúc nào cũng dính như sam, mở miệng ra là đòi ôm ấp, đòi hôn hít. Tôi cứ thế mà trêu đùa, hành hạ kẻ thù không đội trời chung suốt hơn nửa tháng trời. Đột nhiên vào một ngày trời nắng đẹp, tôi nhận được thông báo hoàn tiền từ nhà bán hàng trên mạng. Chủ shop bảo với tôi rằng lô tình cổ mà tôi mua đợt đó... Vốn là hàng hết tác dụng cần đem đi tiêu hủy, nhưng do thực tập sinh đóng gói nhầm nên đã gửi cho tôi. Tôi cúi đầu, nhìn tên kẻ thù không đội trời chung đang vùi đầu vào bụng mình, luôn mồm gọi "Bảo bối ơi, bảo bối à"... Bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng suy ngẫm trầm tư...
273
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
10 Chiều Chuộng Chương 13
12 Chim trong lồng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm