Ngôi làng ăn thịt người

Chương 13

01/10/2023 10:40

Buổi tối trưởng làng đã chuẩn bị một bàn đầy đồ ăn.

Nhưng tôi không ăn bao nhiêu.

Vì Vương Dương liên tục nháy mắt với tôi ra hiệu cho tôi đừng ăn quá nhiều.

Cậu ấy luôn nghĩ sẽ bị đá/nh th/uốc mê.

Tôi cũng lịch sự khen đồ ăn ngon, nhân lúc bọn họ không chú ý thì nôn thức ăn ra.

Khi trở về chỗ ở, tôi không khỏi vui mừng vì sắp được về nhà.

Nhưng tôi lại sợ sẽ có điều gì đó không ổn xảy ra vào ban đêm.

Vì vậy tôi đã bàn với Vương Dương bảo cậu ấy buổi tối đến chỗ tôi.

Tôi đề nghị cậu ấy ngủ trên giường còn tôi ngủ dưới sàn.

Lúc Vương Dương đến đã sắp 12 giờ.

Nhưng hai người chúng tôi không ngủ ngay lập tức.

Tôi nhắc đến chuyện của cậu bé kia.

Thì ra lần trước cậu ấy đã nhờ cậu bé vì sợ tôi xảy ra chuyện gì đó.

Cậu ấy đã cho cậu bé kẹo và bảo nếu như thấy chị gái đi cùng anh thì bảo vệ cô ấy, giúp cô ấy không bị người khác phát hiện.

Đây là do bọn họ đang chơi trốn tìm.

Tôi nghe đến đây thì không nhịn được cười.

Nhưng cười xong tôi lại cảm thấy hơi sợ.

Tưởng Vương Dương bất cẩn, hóa ra người không đáng tin cậy lại chính là tôi.

Tôi chợt cảm thấy có một sự khác biệt to lớn giữa kiến thức lý thuyết và trải nghiệm thực tế.

Tôi thuộc lòng rất kỹ lý thuyết nhưng khi bắt tay vào thực hành thì tôi lại chẳng nghĩ ra được cách gì.

Nếu như không phải cậu ấy đã nghĩ đến điều này từ lâu.

Thì e rằng tôi đã giống như người phụ nữ trong chuồng lợn kia rồi.

“Vương Dương, cậu nghĩ bọn họ sẽ để chúng ta đi dễ dàng như vậy sao?”

“Cô cảm thấy rất không chân thực đúng không?” Vương Dương gác tay lên trán, quay đầu nhìn tôi.

“Tôi nhìn ra trưởng làng thực sự có ý muốn quảng bá thế nhưng không phải quảng bá để ki/ếm tiền mà là để thu hút người khác đến, đến đây thì tôi không biết nữa.”

Cậu ấy nhìn thời gian, bây giờ đã hơn hai giờ sáng.

“Chỉ cần chúng ta làm như đến đây là vì mục đích quảng bá cho làng và giả vờ như không biết gì thì chắc chắn ông ta sẽ không làm phiền chúng ta đâu, cũng đã giờ này rồi, đoán chừng sẽ không có ai đến đâu.”

Cậu ấy bước xuống giường và ngủ trên sàn nhà.

Chắc hẳn cậu ấy đã rất mệt vì ngay khi vừa ngả lưng xuống sàn cậu ấy đã ngủ thiếp ngay.

Nghe tiếng ngáy nhẹ, tôi cũng cảm thấy an tâm hơn.

Mặt trời ngày mai sẽ tiếp tục mọc.

Châu Văn, Vương Dương, chúc chúng ta sẽ thuận lợi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0