Quý Hoài nhìn tài liệu, im lặng một lúc rồi chằm chằm nhìn kẻ đang dán mắt vào mình đầy si mê: "Chuyện hoán đổi linh h/ồn có phải do mày giở trò không?"
Trình Hâm lắc đầu: "Chồng ơi, sao em có thể có bản lĩnh đó được chứ?"
Quý Hoài nhíu mày gật đầu.
Tôi kinh ngạc: "Anh tin hắn thật đấy à?"
Quý Hoài đáp: "Nếu em từng chung sống với hắn thì sẽ biết hắn ng/u ngốc đến mức nào. Ba năm qua không phải anh không thử dò hỏi, mà là hắn thực sự chẳng biết gì cả."
Tôi cạn lời, nhìn sang Trình Hâm.
Dù gương mặt đầy vẻ b/ệnh tật, nhưng trông cũng thanh tú, ít nhất là không x/ấu.
Lúc này hắn đang ngồi ngay ngắn, chỉ một lòng nhìn mỗi Quý Hoài.
Tôi hỏi: "Tại sao mày lại đi rêu rao làm hỏng danh tiếng của tao khắp nơi?"
Trình Hâm ngẩn người ra một thoáng: "Ai làm hỏng danh tiếng của mày? Tao đã rất nỗ lực để sống, nỗ lực hơn mày nhiều!"
"..."
Tôi thở dài, day day thái dương rồi hỏi tiếp: "Vậy tại sao mày lại ép Quý Hoài kết hôn với mày?"
Trình Hâm quay đầu trừng mắt nhìn tôi đầy á/c ý: "Tất nhiên là vì tao yêu anh ấy! Mày thì biết cái gì? Mày mới là kẻ thứ ba! Tao đã nỗ lực lâu như vậy, thế mà mày vừa quay về đã chiếm lấy thân phận này!"
Cơn gi/ận của tôi bùng lên, tôi tung một cước đ/á vào ghế hắn.
Hắn ngã lăn ra đất kêu đ/au.
Tôi túm lấy cổ áo hắn: "Ông đây từ nhỏ đã luôn đứng đầu, tốt nghiệp xong tự mình gây dựng công ty lên hàng đầu ngành, tiền đồ rộng mở!"
"Cái loại chó ch*t như mày quay đầu phá hủy hết tất cả của tao rồi chạy đi kết hôn làm gã nội trợ không tiền không quyền?"
"Thế mà mày gọi là tốt hả?"
Tôi cầm xấp tài liệu quất bôm bốp vào mặt hắn:
"Danh dự của ông đây, mày đền thế nào cho đủ! Tổn thất của công ty mày đền thế nào? Những tổn thương mày gây ra cho gia đình, bạn bè tao, mày đền thế nào?"
Trình Hâm ôm mặt gào thét tên Quý Hoài.
Quý Hoài sa sầm mặt mũi bước tới: "Đừng có gọi tên tao, tao không ra tay là vì sợ không kiềm chế được mà đá/nh ch*t mày thôi."
Kẻ này nước mắt như suối chảy không ngừng: "Quý Hoài, anh sẽ không bao giờ gặp được ai yêu anh hơn em đâu, anh sẽ hối h/ận..."
Quý Hoài phát đi/ên lên, cố nhịn rồi lại nhịn, hồi lâu sau mới thở hắt ra một hơi dài: "Mày đọc tiểu thuyết n/ão tàn ít thôi được không?"