Tôi cứ ngỡ là mấy cô hàng xóm gọi mẹ tôi đi nhảy quảng trường.
Không ngẩng đầu lên, tôi trực tiếp cởi đồ búp bê của Lăng Vọng Ý ngâm vào chậu nước.
Cho đến khi giọng mẹ tôi cười không ngậm được miệng vang lên:
"Tiểu Linh à, đồng nghiệp đẹp trai ngồi bên cạnh con đến chơi này."
Ngay tích tắc sau, mẹ tôi mở cửa phòng, lộ ra bóng hình cao lớn của Lăng Vọng Ý đứng ngoài cửa.
"Ầm!"
Tôi hoảng hốt đẩy cửa đóng sầm lại, giọng run bần bật:
"Mẹ ơi, phòng con hơi bừn bộn, để con dọn chút đã! Mời đồng nghiệp xuống phòng khách ngồi chờ con một lát!"
Trong phòng, tôi sốt ruột đi vòng quanh.
Cuối cùng, tôi nhét cả chậu nước lẫn búp bê vào tủ quần áo.
Dưới ánh mắt sát khí ngút trời của mẹ, tôi mời Lăng Vọng Ý vào phòng.
Vừa bước vào, tôi đã biết mình toang rồi.
Lúc giấu búp bê, tôi đặt chậu nước không vững, nước bắt đầu rỉ ra dưới đáy tủ.
Anh mỉm cười, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt:
"Tủ quần áo nhà cậu bị rò rỉ rồi, không đi xem sao?"
Tôi gượng gạo mở tủ.
Vừa quay lại đã sợ đến run người.
Lăng Vọng Ý đang nhặt vỏ hộp th/uốc tráng dương dưới đất.
Anh cầm lấy con búp bê giống mình đến chín mươi phần trăm trên tay tôi, ngay lập tức hiểu ra tất cả.
Anh cười lạnh:
"Giang! Dục! Linh! Cậu giỏi lắm. Lén đặt búp bê hình tôi, còn ngày ngày cho nó ngâm th/uốc tráng dương, khó trách mấy hôm nay tôi ngủ không ngon."
"Cậu sợ tôi không “ được” đến thế sao?"
“Tôi thấy… tôi không cần th/uốc tráng dương cũng có thể làm cậu không xuống giường nổi, cậu nghĩ sao?”
Anh từ từ áp sát, đ/è tôi vào giữa tủ quần áo và tường.
Tôi x/ấu hổ co rúm trong góc, run như cầy sấy.
Thì ra dạo này Lăng Vọng Ý mất ngủ là vì tôi sao?
Vậy chẳng phải tôi lại đắc tội với công/thụ chính rồi?
Tôi lắp bắp:
"Anh... anh đừng nói với Lục Dật nhé? Đừng để anh ta..." trả th/ù tôi.
Dường như anh đã hiểu lầm gì đó, ánh mắt lóe lên tức gi/ận:
"Đến lúc này rồi mà cậu vẫn nghĩ đến Lục Dật! Đã quan tâm cảm xúc của anh ta như thế, sao còn đặt búp bê hình tôi?"
Anh nghiến răng:
"Hôm nay, giữa tôi và Lục Dật, cậu phải chọn một."
Nhưng vừa dứt lời, anh đã ép tôi vào tường, cúi đầu hôn lên.
Đầu lưỡi anh đẩy mở hàm răng tôi, tiến vào sâu bên trong.
Khoảnh khắc môi chạm môi, con ngươi tôi chấn động.
Cái gì thế này?
Sao thụ chính lại bắt tôi chọn giữa anh và công chính?
Sao anh lại hôn tôi?
Anh không phải thích công chính sao?
Hôn tôi làm gì chứ!
Anh nhận thấy sự phân tâm của tôi, bất mãn cắn nhẹ vào đầu lưỡi tôi:
"Tập trung."
Nụ hôn quyến luyến đắm đuối khiến tôi mê mẩn, quên mất cả phản kháng.
Thậm chí còn khẽ thở dốc, chủ động hơn cả anh.
Kết thúc nụ hôn, anh khẽ cười:
"Anh đã nói rồi, em có tình cảm với anh mà."