Ảo thuật gia bí ẩn

Chương 7

03/04/2024 16:54

Mới đầu thái độ của Trần Triết còn rất ngạo mạn, nói không có gì để khai báo với đội trưởng Phương.

Cho đến khi đội trưởng Phương lấy ra một đoạn băng ghi hình.

Lúc này tôi mới biết, người tái hiện lại ch/ặt đầu đổi thân là Cao Mẫn.

Vốn dĩ không phải Trần Triết.

Đội trưởng Phương: "Đây là một đoạn phim ảo thuật chúng tôi tìm được trong điện thoại của Cao Mẫn, nguyên mẫu kỹ thuật ch/ặt đầu đổi x/ác nổi tiếng của ông là do Cao Mẫn tạo ra phải không? Ông đã chiếm đoạt sự sáng tạo của đồ đệ và coi đó là của riêng, ông sợ Cao Mẫn cá ch*t lưới rá/ch, giờ đây có nhà hát đồng ý tài trợ cậu ta biểu diễn, nên ông mới tà/n nh/ẫn ra tay."

"Những lời tà/n nh/ẫn tôi từng nói còn thâm đ/ộc hơn cái này, sao nào, muốn định tội bằng lời nói à?"

Trần Triết đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường ngày.

"Sự việc xảy ra vào 3 giờ hôm đó, ông ở đâu?" Tầm nhìn của đội trưởng Phương sắc tựa d/ao găm.

“Tôi ở phòng làm việc, hàng ngày tôi làm việc từ hai giờ đến sáu giờ chiều.”

“Không có nhân chứng, không có camera giám sát?”

Trần Triết nhún nhún vai: “Trong giới ảo thuật bí mật là thứ quan trọng nhất, cho dù là người thân cận của tôi cũng không được phép vào, nếu như các người có chứng cứ thì cứ khởi kiện tôi, thời gian của tôi rất đáng giá, không giống như tên phế vật Cao Mẫn kia.”

Dáng vẻ thấy sú/ng không sợ của ông ta khiến tôi h/ận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Thời gian Cao Mẫn làm học trò của ông ta, mỗi tháng chỉ được cầm mỗi hai ngàn tệ, mỗi lần biểu diễn đều làm những việc mệt nhất, ngay cả màn ảo thuật mình vất vả tạo ra cũng bị thầy mình cư/ớp mất!

Mà anh ấy sợ tôi lo lắng lại không nhắc tới chữ nào.

Cho dù tình nghi Trần Triết thế nhưng từ đầu đến cuối đội trưởng Phương vẫn thiếu chứng cứ.

Điều này cũng không ảnh hưởng gì, vì danh tiếng của Trần Triết đã mất hết sạch.

Đoạn ghi hình trong điện thoại đã bị đăng lên mạng, Trần Triết từ ảo thuật gia hàng đầu biến thành đồ bỉ ổi cư/ớp mất tác phẩm của đồ đệ, người yêu thích ảo thuật toàn thế giới đều ch/ửi bới công kích ông ta gay gắt.

Cho dù ông ta lên tiếng thanh minh rằng màn ảo thuật vốn do ông ta tự sáng tạo.

Nhưng không có người nào tin ông ta cả.

Các nhà hát lớn bèn ăn miếng trả miếng, bắt tay nhau cùng tuyên bố họ từ chối cho phép ông ta lên sân khấu biểu diễn.

Mấy ngày sau, Trần Triết chủ động đến cục cảnh sát báo án.

Đội trưởng Phương bất lực nói: “Ông ta nói có người bám theo ông ta, theo dõi ông ta, ông ta nghi ngờ là Cao Mẫn, cửa nhà nhận được thư đe dọa, cũng nghi ngờ là người ta, mọi người nói xem, mấy trò ảo thuật này có phải là nghi thần nghi q/uỷ hay không?”

“Ha ha, tôi thấy ông ta là bị dư luận phá vỡ phòng thủ tâm lý rồi.”

“Làm nhiều chuyện x/ấu ắt sợ q/uỷ gõ cửa.”

So với vẻ ung dung lần trước, lần này Trần Triết tiều tụy hốt hoảng rõ ràng, khi thoáng lướt qua trên hành lang, ông ta đột nhiên ghé sát tai tôi nói:

“Thằng nhóc kia, chắc chắn vẫn còn sống.”

Lời nói bất ngờ khiến tôi cảm thấy rất kinh ngạc.

Ảo thuật gia là nhóm người giỏi quan sát phản ứng của khán giả nhất, Trần Triết càng là vậy.

Ông ta chộp được sự hoang mang nơi đáy mắt tôi, khuôn mặt đầy những vết nhăn cuối cùng cũng nở nụ cười.

“Nó đang theo dõi tôi, tôi cảm nhận được.”

Ảo thuật gia, là sinh vật nửa ngoài sáng, nửa trong tối.”

Đồng loại, mới có khả năng đá/nh hơi được mùi của đồng loại nhất.

“Mau ngăn cản nó đi, nếu như tôi ch*t, cô chính là tòng phạm!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi cha mẹ chiếm đoạt tiền bồi thường của tôi

Chương 7
Sau khi bị tai nạn xe hơi dẫn đến liệt toàn thân, tôi nhận được khoản bồi thường 2,3 triệu. Bố mẹ khuyên tôi: "Bình Bình, số tiền này bắt buộc phải để chúng ta giữ. Nếu không, đợi sau này con gả đi, khoản tiền này sẽ trở thành của nhà chồng hết, chẳng phải phí hoài cho người ngoài sao?" Tôi nằm liệt trên giường không thể cử động, ngay cả sức để tranh cãi cũng không còn. Đêm hôm đó, vị hôn phu gửi một tin nhắn hủy hôn, cắt đứt hoàn toàn hy vọng cuối cùng của tôi. Họ đưa tôi về quê, dùng số tiền đó xây cho em trai một căn nhà bốn tầng, mua một chiếc xe 400 ngàn, còn cưới cả vợ cho nó. Họ cầm tiền trợ cấp người khuyết tật của tôi đi du lịch, rồi nhốt tôi một mình trên tầng 4. Cuối cùng, tôi bị bỏ đói đến chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh trở về đúng ngày xảy ra tai nạn.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Gả Thay Chương 6