(Câu chuyện của Trình Tường)
Tôi từ khi sinh ra đã x/ấu xí vô cùng, x/ấu đến mức mẹ tôi vừa nhìn thấy tôi đã nôn thốc nôn tháo.
Bố tôi nhìn thấy tôi, ngồi xổm ngoài cửa hút th/uốc suốt cả đêm.
Từ nhỏ đến lớn, tôi vì gương mặt x/ấu xí này mà chịu đủ loại kh/inh miệt.
Lúc đầu còn có thể nhẫn nhịn.
Cho đến ngày đó, tôi tỏ tình với con trai trưởng thôn.
Anh ta mặc một bộ đồ trắng, đầy khí chất thiếu niên.
Tôi đỏ mặt đưa bức thư tình.
Vừa ngẩng đầu, trong mắt thiếu niên trước mặt lóe lên sự kinh ngạc, chán gh/ét, thậm chí là gi/ận dữ.
"Xui xẻo thật." Anh ta mất kiên nhẫn, lùi lại phía sau thật xa, "Đừng lại gần tôi."
Viền bức thư tình bị tôi bóp đến nhăn nhúm.
Tôi khóc lóc quay đầu chạy về nhà.
Đầu làng có một con chó đen.
Nó gặp người khác thì vẫy đuôi rối rít.
Thế mà - nhìn thấy tôi thì sủa đi/ên cuồ/ng, như thể tôi là thứ gì đó bẩn thỉu.
Tôi gi/ận đến mức phát đi/ên, giơ chân đạp mạnh vào bụng nó.
"Cút đi! Con chó ch*t ti/ệt!"
Con chó đen kêu ẳng lên một tiếng, lườm tôi một cái rồi cụp đuôi bỏ chạy.
Về đến nhà, tôi đang định khóc một trận thỏa thích.
Đẩy cửa ra, bố mẹ vui vẻ nhìn tôi:"Tiểu Tường, con sắp có em rồi, vui không?"
Ánh mắt tôi rơi vào cái bụng hơi nhô lên của mẹ.
Trong lòng bỗng hẫng một nhịp.
Không hiểu sao, một dự cảm chẳng lành ập đến.
Quả nhiên, chưa đợi tôi trả lời.
Bố chỉ vào phòng tôi: "Con đi thu dọn đồ đạc đi."
"Ngày mai con chuyển đến nhà bác cả đi, bố mẹ không nuôi nổi hai đứa trẻ."
"Bác cả con thương con, hai bác không có con cái, sau này nhất định sẽ yêu thương con."
Bác cả thương tôi?
Tôi cảm thấy không thể tin nổi vào tai mình.
Từ nhỏ đến lớn người chế giễu tôi á/c liệt nhất chính là bác cả và bác gái.
Hai người họ bao nhiêu năm qua không có con, luôn tìm ki/ếm sự cân bằng tâm lý từ trên người một đứa trẻ x/ấu xí như tôi.
Họ căn bản không thương tôi, họ chỉ muốn tôi làm người chăm sóc dưỡng già cho họ thôi!
Tôi càng nghĩ càng thấy tủi thân, nước mắt rơi không ngừng.
Bố mẹ tôi lại nóng lòng muốn vứt bỏ tôi đến thế sao!
Tôi không muốn sống nữa!
Đêm đó tôi tìm một sợi dây cỏ, định tr/eo c/ổ trong phòng.
Nhưng kỳ quái là, tay tôi vừa chạm vào sợi dây cỏ.
Bên tai bỗng nghe thấy một giọng nói: "Con cam tâm ch*t như vậy sao?"
Tôi bị giọng nói này làm cho gi/ật mình, ngã xuống khỏi ghế.
Lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào, trên trần nhà có thêm một dấu tay m/áu.
Mà ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Sợi dây tôi thắt nút đ/ứt lìa từ phía đỉnh.
"Có muốn trao đổi nguyện vọng với ta không?" Giọng nói đó vang lên từ sau gáy.
Gió âm u thổi từng đợt.
Trời tháng Sáu, tôi toát mồ hôi lạnh toàn thân.
"Dấu tay m/áu?" Tôi không nhịn được lên tiếng ngắt lời Trình Tường, "Sao cậu cũng là dấu tay m/áu?"
"Cậu thông đồng với em trai tôi rồi à?"
Trình Tường nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Tôi không biết chuyện dấu tay m/áu của cậu ấy là thế nào."
"Nhưng các người có muốn biết trong câu chuyện của tôi, chủ nhân của dấu tay m/áu là ai không?"
"Là ai?" Tôi và Vương Quy đồng thanh hỏi.
"Là Tử thần." Trình Tường mỉm cười nhẹ.