Không khí trong phòng đột nhiên ngột ngạt.
Cận Thừa Châuchậm rãi lặp lại: "Kết thúc?"
Giọng nói không lộ chút cảm xúc.
Nhưng pheromone đầy áp bức của Alpha đã âm thầm lan ra.
Đầu ngón tay tôi r/un r/ẩy.
Những dòng bình luận đi/ên cuồ/ng lướt qua trước mắt:
[Hahaha, nam phụ đ/ộc á/c này đúng là tự tìm đường ch*t!]
[Nam chính gh/ét nhất người khác tự ý quyết định, tên ngốc này còn dám chủ động đòi kết thúc?]
[Cậu ta xứng sao? Chim hoàng yến thôi mà!]
[Nếu không phải vì cậu ta giống bạch nguyệt quang đôi phần, thì đã bị ném ra ngoài từ lâu rồi!]
[Chắc giờ cậu ta sợ ch*t khiếp rồi nhỉ, tay run bần bật kìa!]
Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Cổ họng tôi nghẹn lại, gượng gạo nở nụ cười.
Ép ch/ặt tờ siêu âm mang th/ai trở lại sâu trong túi áo.
"Em... em chỉ muốn nói, tiếp tục thế này mãi cũng không tốt cho cả hai."
"Anh cũng thấy phiền lắm phải không? Chi bằng..."
"Chi bằng cái gì?"
Anh đột nhiên đứng phắt dậy.
Bóng người cao lớn bao trùm lấy tôi.
Những ngón tay thon dài khẽ gõ nhịp trên mặt bàn đen, tiếng lách cách vang lên đều đặn.
Khu bình luận vẫn không ngừng châm chọc:
[Bịa đi! Tiếp tục bịa đi!]
[Túi áo sắp bị bóp thủng rồi hahaha!]
[Giờ mới biết sợ? Lúc trèo lên giường người ta không phải rất có bản lĩnh sao?]
[Cứ thử nói ra chuyện mang th/ai đi, nam chính sẽ ném cậu ta cùng đứa nhỏ xuống biển vì bạch nguyệt quang ngay!]
Trái tim tôi đ/ập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực.
Tôi nghe giọng mình r/un r/ẩy:
"Chi bằng... chia tay?"
"Anh yên tâm, em sẽ không đeo bám, cũng không xuất hiện trước mặt anh nữa."
Cận Thừa Châu bất ngờ cười khẽ.
Nhưng đáy mắt lại lạnh như băng.
Anh bước tới một bước, tôi vô thức lùi lại.
Lưng đ/ập mạnh vào bức tường lạnh ngắt.
"Mỗi tháng anh ta cho em ba triệu tệ tiền tiêu vặt?"
Giọng nói trầm thấp, từng chữ như ngâm trong băng.
“M/ua cho em trang sức bản giới hạn? Hay mỗi ngày giúp em thanh toán sạch giỏ hàng?”
Tôi ngẩn người, không kịp phản ứng:
"Gì cơ?"
Anh tiếp tục áp sát, hơi thở bao trùm lấy tôi:
"Hay là... anh ta hầu hạ em khéo hơn anh?"
Tôi càng nghe càng hoang mang, vội giơ tay lên:
"Khoan đã, anh đang nói ai thế?"
Cận Thừa Châu mím môi, không khí quanh người như đóng băng.
"Em đòi chia tay, chẳng phải vì ở ngoài tìm được thằng đàn ông hoang nào đó biết nuôi em hơn anh sao?"
Anh cúi đầu, ánh nhìn đóng đinh vào mặt tôi:
"Hay là... em tìm không chỉ một người?"